Vui lòng nhập Email
Email Không đúng định dạng
Vui lòng nhập Họ & Tên.
Mùa hè đã ghé qua lúc nào chẳng hay.
Cách chỗ tôi ở nửa tiếng đi buýt, có một con đường rất đẹp. Người ta nói, đó là một trong những con đường đẹp nhất thành phố. Có phải đó là lý do mà tôi rất hay ra đây? Tôi không chắc. Nhưng những ngày mùa hè ở đây, bầu không khí rất xanh. Bởi ngẩng mặt lên, đâu đâu cũng là bóng cây.
Lạ thay, không chỉ hay bắt buýt ra đây mà tôi còn đi buýt khắp thành phố. Đứa bạn ngồi cạnh sau vài lần thấy tôi đi muộn hay cằn nhằn: "Đi buýt vừa lâu vừa bất tiện, lại mất thời gian, mà thời gian đứng đợi buýt mày có thể làm nhiều việc khác".
Tôi bỏ ngoài tai. Tôi sợ chạy xe máy. Không phải sợ lạc đường, sợ nắng nóng, khói bụi mùa hè. Tôi sợ cảm giác cô đơn. Cô đơn vì không có ai đó ngồi sau hay được ngồi sau ai đó. Mà ra đường, thấy ai đó chở nhau, cảm giác cô đơn trong tôi như tăng lên nhiều lần.
Đi buýt khác hơn. Có thể vẫn cảm thấy cô đơn, nhưng là cái cảm giác cô đơn gần gũi, vì có rất nhiều người xung quanh. Với lại tôi có ý nghĩ hơi "điên rồ", biết đâu lên xe buýt tôi sẽ gặp được người ấy của mình. Có thể, là sau một cú va vào nhau khi xe buýt dừng lại chẳng hạn.
Nhưng, đã chẳng có cú va chạm nào diễn ra cả. Chuyến xe tôi thường đi (từ chỗ ở đến trường) lúc nào cũng vắng người khi tôi lên, và đông người khi tôi chuẩn bị xuống. Không được như ý mình, nên mỗi lần lên xe tôi hay chọn ghế trong cùng ở hàng cuối cùng của xe buýt.
Tôi nghĩ đó là chỗ ngồi an toàn và cho đó là vị trí yêu thích. An toàn vì những lúc mệt mỏi tôi có thể gục vào cửa kính xe mà ngủ. Còn yêu thích, vì qua đó tôi có thể ngắm nhìn thành phố của mình.
* * *
Sáng nay, tôi đứng chờ điểm buýt 5 phút thì có xe. Đi buýt tôi có thêm thời gian... để đọc sách. Trong ba lô của tôi lúc nào cũng có sách, ngoài những cuốn sách liên quan đến chuyên ngành đang học.
Bất chợt tôi giật mình vì có một cậu bạn hấp tấp lên xe.
Cậu ta lóng ngóng, rồi nói với anh phụ xe đã bỏ quên vé tháng ở nhà. Anh phụ xe bảo cậu ta mua vé lượt, rồi đứng đợi cậu ta... tìm tiền. Tôi thấy cậu ta tháo ba lô xuống, mở hết ngăn này đến ngăn khác, sau đó lại đeo lên vai. Tiếp đến cậu ta lục túi áo, rồi tất cả túi quần. Rồi tôi nghe thấy cậu ta nói, cậu ta quên ví. Tôi cũng từng rơi vào hoàn cảnh đó, nên tôi chắc chắn mình sẽ không bỏ rơi cậu ta.
Sau khi nhận tiền của tôi, anh phụ xe vỗ vai cậu ta: "Chú em may mắn đấy!". Cậu ta cười gượng, rồi cảm ơn tôi. Chỉ là sau đó tôi không nghĩ, cậu ta sẽ ngồi xuống cạnh mình, trong khi xe vẫn còn rất nhiều chỗ trống...
"Bạn ơi mình phải xuống đây rồi!".
Tôi mở mắt ra bởi một cái lay nhẹ nhàng. Và không mất đến 5 giây để tôi thấy mặt mình đang nóng rực lên vì ngại. Tôi lại ngủ quên, nhưng là ngủ quên trên vai một người lạ. Tôi vội vã xin lỗi, còn cậu ta mỉm cười nói không sao. Dẫu thế, tôi vẫn rất xấu hổ, ngay cả khi cậu ta đã rời đi.
* * *
Minh họa: PHÚC GIANG
Tôi gặp lại cậu bạn hôm trước vào hai ngày sau khi đang ngồi trên xe buýt đến trường. Cậu ta nhận ra tôi, nên bước đến chào hỏi. Lúc ngồi xuống cậu ta ngỏ ý gửi lại tôi tiền vé hôm trước. Dĩ nhiên tôi từ chối. Tôi nghĩ cậu ta sẽ hiểu, tôi giúp đỡ không phải để nhận lại.
Rồi tôi lấy sách ra đọc. Đọc được một lúc, tôi nhìn ra ngoài vì không tập trung được nữa. Lại tắc đường.
Rồi tôi thấy mình như đang ở rất gần cậu bạn không quen, mà tôi không biết đó là cảm giác gần gũi, hay chỉ vì chúng tôi đang ngồi cạnh nhau.
"Cậu ở gần đây phải không?". Cậu ta bắt chuyện.
"Cách điểm buýt cậu lên 15 phút xe chạy".
"Tớ cũng hay đi chuyến này. Nhưng tại sao trước đó chưa bao giờ gặp cậu nhỉ?".
"Có thể cậu đã không để ý thôi".
Khi nói câu đó, tôi cũng tự trách mình. Vì thực ra lên xe buýt, nếu không đọc sách tôi cũng hay ngủ mà. Thế thì biết làm sao được xung quanh có những ai. Với lại, nếu cậu bạn ngồi hàng ghế đầu thì vị trí của tôi hơi khuất tầm nhìn.
"Mà cậu có phải người ở đây không?". Cậu ta lại hỏi.
"Sao cậu lại hỏi thế?".
"Tớ không phải người ở đây".
"Tớ cũng vậy".
"Thế tớ cứ tưởng cậu được sinh ra và lớn lên trong thành phố cơ".
"Vậy hả?".
"Ừ, tại thấy cách cậu nhìn mọi thứ đang diễn ra ngoài ô cửa và mỉm cười với chúng, tớ thấy cậu rất yêu thành phố. Những người không sinh ra ở đây, thường chẳng bao giờ như vậy. Vài người tớ gặp, họ nói nếu không vì cuộc sống mưu sinh, họ sẽ không ở lại thành phố quá lâu!".
Tôi không đáp lại. Cậu bạn nói đúng. Tôi rất yêu thành phố này...
"Tớ đến nơi rồi!".
Khi cậu bạn nói thế, tôi choàng tỉnh. Thấy cậu ta nhìn mình, mặt tôi nóng ran. Hóa ra, tôi lại vừa ngủ gật trên vai một người lạ.
"Trông cậu có vẻ thiếu ngủ. Cậu đã ngủ quên trên vai tớ, nhưng tớ chẳng nghĩ gì đâu, nên cậu không cần phải ngại. Hẹn gặp lại cậu nhé!".
Nói xong thì cậu bạn quay đi. Còn tôi vội lấy cái gương nhỏ trong ba lô ra. Trời ơi, mặt tôi đỏ bừng! Cũng đáng xấu hổ lắm chứ, vì đây đã là lần thứ hai tôi ngủ trên vai cậu ta rồi.
* * *
Lần thứ ba, tôi gặp lại cậu bạn vào... sáng ngày hôm sau. Xe còn rất nhiều chỗ, nhưng cậu ta vẫn chọn ngồi xuống cạnh tôi. Rồi cậu ta mỉm cười, nó khiến tôi chợt nhớ lại chuyện hôm qua đã ngủ gục trên vai cậu ta thế nào và xấu hổ tới mức phải quay mặt ngay đi.
Sau đó, tôi ngả mình vào ghế và liếc thử về phía cậu bạn. Cậu ta không nhìn tôi. Cậu ta đang đọc sách. Cuốn sách viết về thành phố. Cuốn sách đó tôi cũng có. Tôi đã mua nó hai tháng trước, nhưng chưa đọc. Tôi đã mua rất nhiều cuốn sách khác viết về thành phố này, chỉ để sưu tầm. Vì tôi luôn ý thức, tôi phải khám phá thành phố bằng hành trình của mình.
"Tớ nghĩ, tớ cũng đã phải lòng thành phố". Cậu ta bắt chuyện.
"Tớ có thấy cuốn sách cậu đọc!". Tôi giả vờ lạnh lùng.
Cậu bạn mỉm cười. Thành phố này đã hơn ngàn năm tuổi, nhưng bất cứ ai nhắc đến, họ đều nói thành phố còn đẹp lắm. Cậu bạn lại bắt chuyện.
"Tớ đã hiểu thành phố hơn rồi. Mà hôm nay cậu có mệt không? Sao lúc nào trông cậu cũng mệt mỏi vậy?".
Những câu hỏi vang lên. Tôi nghĩ mình nên im lặng, vì sợ sẽ nói ra toàn những chuyện không đâu. Tôi không nói gì nữa, chỉ biết nhìn ra cửa sổ, nhắm mắt lại...
"Xin lỗi tớ lại khiến cậu tỉnh dậy. Nhưng, tớ sắp đến điểm xuống rồi. Tớ nghĩ nên gọi cậu lúc này là tốt nhất, nếu không tớ sẽ rất áy náy. Vì hôm trước lúc xuống xe, tớ có thấy cậu cũng chạy ra cửa rất vội. Sau đó thấy cậu qua đường và lên chuyến xe chiều ngược lại. Tớ nghĩ, cậu đi quá trường của mình! Hôm nay thì tớ chắc chắn là cậu chưa đi quá đâu!".
Mặt tôi lại nóng ran và không biết giấu vào đâu. Lần thứ ba, tôi ngủ gục. Tôi không biết tại sao mọi chuyện lại xảy đến như vậy. Và, tôi thật sự cảm thấy xấu hổ.
"Cậu xuống điểm này đi. Trước khi phải bắt xe quay lại".
Sao cậu bạn biết tôi phải xuống điểm này? Dĩ nhiên tôi không hỏi cậu ta như thế, chỉ thấy cậu ta đứng lên để tôi ra ngoài.
* * *
Minh họa: PHÚC GIANG
Tôi không thấy cậu bạn mà mình đã ngủ gục trên vai vào sáng nay lúc đi xe buýt. Có lẽ hôm nay cậu ta không đến trường, hoặc cậu ta lỡ chuyến, hoặc cậu ta... bùng học. Chuyện gì cũng có thể xảy ra. Kể cả chuyện ngày hôm sau, rồi hôm sau nữa, tôi cũng không thấy cậu ta trên xe buýt... Nhưng tại sao tôi lại nghĩ đến cậu ta? Và tại sao từ lúc cậu ta không xuất hiện, tôi lại chẳng chợp mắt để ngủ được nữa?
Tôi mở cặp lấy ra cuốn sách đang đọc dở. Cuốn sách mà tôi nghĩ mình đã không thể tiếp tục đọc nó trên xe buýt, vì mỗi lần lấy nó ra cậu bạn đó lại bắt chuyện. Dù sao mọi chuyện cũng đã qua. Nhưng lại... chưa chấm dứt, khi tôi thấy những mảnh giấy nhỏ rơi ra từ cuốn sách của mình.
Lá thư thứ nhất
Gửi cậu, người lạ tốt bụng!
Tớ tranh thủ viết mấy dòng này khi cậu đang... ngủ, mà lại ngủ trên vai tớ nữa. Nhìn cậu ngủ xinh lắm. Tớ không nói dối đâu. Nếu hôm nay không có cậu chắc tớ... tiêu rồi! Rất vui được biết cậu.
Lá thư thứ hai
Tớ không nghĩ sẽ được gặp lại cậu. Nhưng tớ vẫn muốn dậy thật sớm để bắt được chuyến buýt mà tớ nghĩ cậu sẽ lên để đến trường, và chuẩn bị sẵn một lá thư bỏ vào cặp của cậu.
Cậu biết không, tớ không sinh ra ở thành phố này, nhưng yêu nó lắm. Tớ hay chạy xe một mình trong thành phố, ngắm nhìn mọi thứ đầy hạnh phúc, nhưng lại không biết mình có đang hạnh phúc thật sự hay không? Tớ thấy cô đơn, nhất là những lúc đi lang thang thấy ai đó đèo nhau lướt qua. Tớ ước cũng có một người ngồi sau xe mình, và đó là lý do tớ không đi cub nữa mà chuyển qua đi buýt. Dù chuyến buýt tớ lên không đông người, nhưng thấy mọi người ngồi hoặc đứng cạnh nhau tớ thấy mình bớt cô đơn. Cậu có như tớ không? Có yêu thành phố này không?
Nhưng sao, hôm nay gặp không thấy cậu nói gì về lá thư nhỉ?
Lá thư thứ ba
Tớ nghĩ tớ không đi buýt nữa. Cảm giác như đang chạy trốn và lừa dối mình vậy, vì đã không dám đối diện với cảm giác cô đơn. Với lại, tớ cũng sợ gặp cậu, bởi lá thư làm quen vô duyên quá mà. Ai đời lại lén lút bỏ chúng vào sách khi cậu đang ngủ cơ chứ. Thế nhưng, tớ cũng đâu có cách nào khác, khi mỗi lần định nói chuyện, là thấy cậu ngủ gật à. Cậu mệt lắm phải không? Có thể kể tớ nghe được chứ?
Nếu không giận tớ về những lá thư này, thì gọi cho tớ nhé! Nhất định tớ sẽ đến đón cậu!
…
Cuối lá thư thứ ba là số điện thoại của cậu bạn. Lá thư đó được gửi trước hôm cậu ta không xuất hiện nữa. Tôi không trách cậu ta, chưa bao giờ trách vì cậu ta đã bỏ thư vào sách của mình, tôi chỉ tự trách bản thân vì đã không tìm ra chúng sớm hơn. Vả lạ tôi không thể tiếp tục xem cậu ta là "người lạ" được nữa. Tôi cũng muốn cậu qua đón để tôi được ngồi sau xe của cậu đi khắp thành phố.
Nghĩ vậy, tôi ấn số của... Dương.
Tuổi Trẻ Sao
Thông tin tài khoản ngày
Tài khoản được sử dụng đến ngày | Bạn đang có 0 trong tài khoản
1 sao = 1000đ. Mua thêm sao để tham gia hoạt động tương tác trên Tuổi Trẻ như: Đổi quà lưu niệm, Tặng sao cho tác giả, Shopping
Tổng số tiền thanh toán: 0đ
Thanh toánVui lòng nhập Tên hiển thị
Vui lòng nhập Email
Email Không đúng định dạng
Vui lòng nhập Email
Email Không đúng định dạng
Mật khẩu không đúng.
Thông tin đăng nhập không đúng.
Tài khoản bị khóa, vui lòng liên hệ quản trị viên.
Có lỗi phát sinh. Vui lòng thử lại sau.
Vui lòng nhập Tên của bạn.
Vui lòng nhập Email
Email Không đúng định dạng
Mật khẩu phải có ít nhất 6 kí tự.
Xác nhận mật khẩu không khớp.
Nhập mã xác nhận
Đóng lạiVui lòng nhập thông tin và ý kiến của bạn
XVui lòng nhập Email
Email Không đúng định dạng
Vui lòng nhập Họ & Tên.
Vui lòng nhập Ý kiến của bạn.
Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận