img

Sau mấy ngày mày mò, lướt khắp hội nhóm trên Facebook thì tôi cũng tìm được một công việc làm thêm ưng ý. Đó chính là gia sư tiểu học. Đây là một công việc nhẹ nhàng, thu nhập khá cao mà không mất quá nhiều thời gian.

Nói về kinh nghiệm thì tôi cũng có chút ít, từ việc dạy học đứa em trai trước khi vào thành phố. Rất may là bên trung tâm hỗ trợ nên tôi không phải mất phí cọc lớp như các trung tâm gia sư khác.

Đúng giờ hẹn giao lớp từ phía trung tâm, tôi đến trước căn nhà của học trò. Do là lần đầu nhận lớp nên tôi bỗng dưng cảm thấy hồi hộp. Nhà có hai tầng và một trệt, chiếc cổng sắt màu đen khá to với những hoa văn trang trí. Tôi ấn chuông và đợi một chút, một người phụ nữ trung niên bước ra, hiền từ hỏi tôi:

- Cháu tìm ai?

- Dạ, cháu là gia sư mới cho bé nhà mình, hôm nay là buổi dạy đầu tiên của cháu ạ.

- Là cháu Mai phải không? Bà chủ có dặn là nay cháu đến. Cháu vào nhà đi.

Tôi dắt chiếc xe đạp vào trong. Tôi nghe nhắc tới từ "bà chủ" chắc có vẻ người phụ nữ này là người giúp việc. Vừa đi tôi vừa hỏi:

- Bà chủ không có nhà hả cô?

- Ừ, bà chủ mới đi ra ngoài có chút việc. Cháu cứ tự nhiên, để cô dẫn lên phòng.

Đi theo cô, bước lên tầng 1 là phòng của bé gái. Cô mở cửa cho tôi vào. Bé gái nhìn thấy tôi liền cười tươi:

- Con chào cô.

- Chào con.

- Hai cô trò nói chuyện nhé, tôi làm công việc tiếp đây.

Nói rồi, cô giúp việc quay trở ra chỉ còn lại tôi và bé gái. Qua trao đổi ban đầu, học trò của tôi tên Ánh Phương, đang học lớp hai. Bé không quá yếu về mặt tiếp thu nhưng có điều lại hay quên. Sau đó, tôi cho bé một vài bài tập cơ bản để bé làm cho quen cách dạy của tôi, hôm sau sẽ bắt đầu dạy chính thức.

* * *

Tôi có hẹn với Nhung - nhỏ bạn chung lớp với tôi, đi tham dự triển lãm tranh. Chúng tôi đã chờ đợi sự kiện từ rất lâu. Ngay từ khi thấy thông báo và qua những clip quảng cáo, tôi đã thấy thích thú và mong chờ. Chúng tôi đến từ sớm nhưng đâu đó đã có một hàng người chờ sẵn từ trước.

Hai đứa đành đứng vào xếp hàng, vì sự kiện bán vé online nên cũng tiết kiệm phần nào thời gian mua vé. Đang trong lúc chờ đợi đến lượt mình thì bất ngờ có tiếng la lên từ phía sau, tôi và nhỏ bạn giật mình quay lại.

- Này, làm gì thế?

Đó là một anh chàng đang quát một tên con trai. Tên đó thấy vậy liền bỏ chạy. Tôi còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì anh chàng kia tiến lên hỏi tôi:

- Em kiểm tra xem túi xách có mất gì không? Anh vừa thấy thằng đó định lấy cắp đồ của em.

Tôi hốt hoảng lục lại túi xách đang đeo bên hông mình.

- May quá mọi thứ vẫn còn nguyên, em cảm ơn anh nhiều.

- Không có gì. Em cẩn thận chút nha, nay nhiều người tham gia nên chắc chắn sẽ có mấy thằng gian manh trà trộn vào.

- Dạ.

Nói rồi, tôi kéo chiếc túi xách về phía trước, tay nắm chặt không buông.

Tiến vào khu triển lãm, tôi và Nhung đi loanh quanh khắp mọi nơi. Chỗ nào cũng có tranh đẹp và góc check-in xịn xò. Tôi đứng trước bức tranh Ông lão đánh cá (The Old Fisherman) của danh họa Csontváry Kosztka Tivadar.

Đây là bức tranh không quá đặc sắc nhưng thu hút bởi sự thú vị của nó. Theo lời truyền lại, nếu bạn đặt một tấm gương vào giữa bức tranh thì sẽ nhận ra hai khuôn mặt với hai biểu cảm trái ngược nhau. Đang ngắm nhìn bức tranh thì tôi cảm nhận có người đứng bên cạnh. Tôi quay sang thì lại gặp anh ban nãy.

- Nãy giờ em đi xem được nhiều chưa?

- Dạ, em mới đi được một khu bên này, còn nhiều khu nữa.

- Anh xem được hai ba khu rồi, tình cờ đến đây thì gặp lại em. Bạn em đâu rồi?

- Nó đi chụp ảnh ở khu khác rồi anh, nó đi theo em chủ yếu sống ảo thôi.

- Em chắc là người thích tranh nhỉ, thế em thích ai nhất?

- Dạ, em đam mê tranh từ nhỏ á nhưng mà số phận đưa đẩy nên em không theo đuổi được đến cùng. Còn về họa sĩ em mến mộ nhất là Van Gogh (1).

- Anh thì thích tranh của Dalí (2). Anh thích sự phá cách với những hình ảnh mơ hồ, kỳ ảo rất sáng tạo của ông.

Chúng tôi vô tình "bắt sóng" được với nhau, thế là trò chuyện say sưa cho đến khi nhỏ bạn quay lại.

* * *

Truyện ngắn Mực Tím: Nàng gia sư và cô nhóc lém lỉnh - Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

Hôm nay, tôi có lịch dạy với bé Phương. Vừa ngồi vào bàn học, bé đã lên tiếng:

- Chị Mai có người yêu chưa?

Mặc dù đang trong vai cô giáo nhưng tôi kêu Phương gọi tôi bằng "chị" cho dễ gần.

- Chị làm gì đã có người yêu đâu, có ai thèm đoái hoài gì đến chị.

- Sao vậy chị, em thấy chị xinh gái lại giỏi giang nữa mà.

- Chị không biết nữa.

- À, em biết rồi, chắc là họ bị mù hết á chị, không thể thấy được vẻ đẹp của chị.

Tôi xém phì cười trước câu nói của bé. Con bé thật đáo để, biết nịnh ghê.

- Thế em có người yêu chưa mà hỏi chị?

- Em có rồi, đó là bạn Tom á.

- Là bạn học chung với em hay sao?

- Đúng rồi chị, bạn ấy hay tặng kẹo cho em lắm, lại chỉ thích chơi với em thôi.

- Vậy thì thích nhỉ.

- Chị có muốn em giới thiệu một người cho chị không?

- Em giới thiệu? - tôi trợn tròn mắt ngạc nhiên - Ai cơ?

- Là anh hai của em nè.

Tôi cũng không ngờ rằng bé Phương có một người anh trai nữa. Vậy mà từ trước đến nay tôi cứ nghĩ Phương là con một. Những lần tôi qua dạy học không bao giờ thấy bóng dáng của người ấy. Tôi tò mò hỏi:

- Anh trai em là người thế nào?

Như chờ đợi từ lâu, bé Phương liền trả lời:

- Anh hai em đẹp trai và siêu cấp dễ thương.

- Em có thể cho chị xem mặt anh trai em được không?

Bé Phương lấy ngay chiếc album ảnh trong ngăn bàn rồi đưa cho tôi, miệng cười toe toét:

- Đảm bảo chị nhìn vào sẽ mê ngay.

Tôi nhìn vào tấm ảnh bé đưa, như một luồng điện chạy qua người, tôi khựng lại. Người trong hình chính là chàng trai tôi gặp ở triển lãm tranh. Tôi không ngờ Trái đất lại tròn đến thế! Vì không thể tin đó là sự thật, tôi hỏi lại:

- Người này đúng thật là anh hai của em à?

- Dạ, đúng rồi. Anh hai chắc lớn hơn chị một chút á.

Đến lúc này tôi thấy mọi chuyện như một trò đùa. Tôi thầm cười trong lòng.

- Anh ấy có nhà không em, bữa giờ chị không thấy ảnh ở nhà.

- Anh em thường ở trong phòng không à. Nhưng hôm nay anh ấy ra ngoài rồi. Tiếc ghê, bữa sau em sẽ giới thiệu chị cho anh ấy biết.

Tôi cũng không biết lúc ấy sẽ thế nào nếu như gặp lại anh ấy trong một tình huống thế này. Có lẽ anh ấy cũng bất ngờ như tôi.

* * *

Tôi chẳng thể né tránh việc gặp mặt chàng trai ấy. Hai tuần sau đó, khi tôi đến dạy bé Phương, vừa mới dừng xe ngay trước cổng, người ấy cũng tấp xe lại cùng tôi. Nhìn thấy tôi, anh ấy ngỡ ngàng:

- Ơ là em... ở triển lãm tranh... Em đến đây có việc gì à?

Dù biết là anh nhưng tôi vẫn cảm thấy bối rối rồi cố tỏ ra ngạc nhiên:

- Em đến dạy học ạ. Mà anh... ở đây sao?

- Anh là anh của bé Phương. Thật trùng hợp quá nhỉ? Hóa ra gia sư dạy cho em gái anh là em.

- Vâng, em cũng không ngờ lại gặp anh ở đây.

- Đúng là em gái anh không lừa anh.

- Lừa anh cái gì cơ?

- Nó cứ tíu tít kể với anh là chị gia sư xinh lắm, dễ thương lắm. Anh thấy đúng thật.

- Hì, anh cứ trêu em.

Vậy là từ lúc ấy, tôi và anh ấy lại trở nên thân nhau hơn một chút. Tôi cũng không quên cảm ơn anh vụ hôm trước. Anh gãi gãi chóp mũi, tỏ ra ngại rồi cười, bảo không có gì cả. Lên tới phòng bé Phương, nó "tra khảo" tôi liền:

- Chị gặp anh em rồi đúng không?

- Chị tình cờ gặp ảnh ở cổng.

- Thế chị thấy anh em thế nào? Có đẹp trai không?

- Ừ, thì cũng đẹp.

- Vậy chị đồng ý làm người yêu anh em nhá.

Tôi khựng người trước màn "gài bẫy" của nhỏ học trò này. Tôi xua tay bảo:

- Làm vậy sao mà được, chị không dám đâu.

- Chị mà không chịu, em gả cho chị khác ráng chịu.

- Thôi đi bà quỷ, nãy giờ nói không hà, lo học bài đi nè, không lát nữa chị méc mẹ cho coi.

Thế là cô nhóc lật đật mở sách vở ra, không dám "líu lo" nữa.

* * *

Hôm ấy trở về, tôi nhận được thông báo kết bạn trên Facebook. Tôi nhấn vào và nhận ra người lạ ấy là anh. Tôi không hiểu sao anh lại biết Facebook tôi. Sao một hồi suy nghĩ thì tôi biết không ai khác chính là bé Phương đã tiết lộ "bí mật" ấy. Tôi chưa vội "Chấp nhận" nhưng vẫn trả lời tin nhắn của anh.

Anh tên Hoài Phong, avatar là hình anh đang ngồi ở bãi biển, trông rất chill. Anh hỏi tôi về học lực của bé Phương, tôi cũng trả lời thật lòng. Lắm khi anh quan tâm bằng những câu hỏi: "Em dạy bé Phương có thấy mệt lắm không? Tại con bé nó ham chơi với nghịch lắm?", hay là: "Em hôm nay học sao rồi?", "Nay cuối tuần em có đi đâu chơi không?",... Tôi cũng nhiệt tình đáp lại anh. Thật sự đã lâu lắm rồi mới có người hỏi han tôi nhiều đến vậy.

Nói chuyện với anh tôi cứ thấy vui vui. Anh hài hước và dễ gần. Rồi không biết tự lúc nào, tôi và anh thường xuyên nhắn tin với nhau. Chúng tôi có sở thích chung về nghệ thuật. Anh hay tag tôi vào mấy clip bài hát hay hoặc vẽ tranh. Còn tôi sẽ gửi anh những link bộ phim tôi yêu thích. Qua đó, tôi và anh có nhiều điều hơn để nói với nhau.

Truyện ngắn Mực Tím: Nàng gia sư và cô nhóc lém lỉnh - Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

Tôi cũng bắt đầu nhận ra, những lần tôi đến dạy kèm, anh đều xuất hiện. Cứ đến giờ nghỉ giải lao, anh lại đem vào phòng ly nước cam.

- Hai chị em uống đi, chắc nãy giờ học cũng mệt rồi ha.

Bé Phương thấy vậy cười toe toét sung sướng, còn tôi chỉ biết gật đầu cảm ơn anh.

* * *

"Chị ơi, tối nay dạy em xong, chị đi ăn tiệc với nhà em nha, chị nhớ ăn mặc đẹp một chút đó!". Mới sáng sớm mà bé Phương đã gọi cho tôi và thông báo một tin bất ngờ. Tôi phân vân không biết có nên ở lại hay không, nhưng vì tôi không muốn mếch lòng gia đình Phương nên đành đồng ý. Sau sự tư vấn của nhỏ bạn thì tôi cũng lựa được một bộ đồ ưng ý. Đó là một chiếc váy chữ A màu kem, thêm một chiếc băng đô màu đỏ. Tôi trang điểm theo style nhẹ nhàng.

Buổi dạy kèm hôm nay, bé Phương ngoan hơn thường lệ. Nó chăm chú nghe tôi giảng và làm bài tập rất nhanh. Tôi hỏi:

- Bộ nay em có điều gì vui hay sao mà làm bài giỏi thế?

- Đâu có, em làm nhanh để còn đi ăn tiệc á.

- Mà lát nữa đi rồi sao chị không thấy ba mẹ em về vậy? Liệu có kịp không?

- Chị đừng lo. Mọi chuyện đã lên kế hoạch rồi.

Tôi an tâm khi nghe cô nhóc nói vậy. Buổi học kết thúc nhanh hơn mọi ngày 15 phút. Lúc ấy là 7h15 tối. Bé Phương đứng dậy, bảo tôi chờ một tí để nó đi thay đồ. Tôi cũng hồi hộp chờ đợi trong phòng. Có tiếng gõ cửa bên ngoài, tôi vừa định đứng dậy mở thì anh Phong bước vào.

- Em chuẩn bị xong chưa? Đi thôi nào.

- Thế còn bé Phương thì sao?

- Bữa tiệc hôm nay chỉ có anh và em thôi.

Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì cô nhóc học trò của tôi núp đằng sau cánh cửa thò mặt ra. Vẻ mặt lém lỉnh của nó đi kèm tiếng cười khúc khích:

- Em xí gạt chị đấy, chị với anh hai em đi chơi vui vẻ nghen.

Nói xong nó té chạy. Còn tôi ngẩn ngơ tò te. Hóa ra mọi chuyện... là một kế hoạch.

Anh tiến đến, nắm tay tôi kéo đi, miệng không quên: "Hôm nay em đẹp lắm!".


(1) Vincent Willem Van Gogh, danh họa theo trường phái hậu ấn tượng nổi tiếng người Hà Lan.

(2) Salvador Dalí, danh họa nổi tiếng người Tây Ban Nha theo trường phái siêu thực.

ZEAKI
PHÚC GIANG
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím: Những ngày mai mong chờ

    Truyện ngắn Mực Tím: Những ngày mai mong chờ

    Bài tập về nhà cuối cùng có lẽ đã được bắt đầu thực hành từ hôm nay, nhưng tôi biết vẫn còn có những ngày mai phía trước đang mong chờ chúng tôi.

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    Tròn 50 năm mang tên Bác, Thành phố Hồ Chí Minh không ngừng chuyển mình và phát triển mạnh mẽ qua từng giai đoạn. Trong dòng chảy ấy, thành phố giống như một khu vườn lớn. Ở đó, mỗi thế hệ là một lần gieo hạt.

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Được cười, nụ cười của thằng con trai vừa tìm được đáp án cho câu hỏi khó nhất cuộc đời mình. Chuyện tương lai ra sao, ừ thì... sau này sẽ rõ. Còn bây giờ, ít ra ai kia cũng đã có cái cớ để thương mến ai đó rồi.

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Mỗi khi gặp chuyện gì khó khăn, tôi lại nhắm mắt tưởng tượng mình đang nằm trên chiếc võng đay cũ kỹ năm nào. Tôi nghe tiếng bà lọc cọc trong bếp, nghe mùi khói bếp nồng nàn, và nghe thấy giọng nói phù sa ấy thì thầm.

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Tôi không trách cậu ta, chưa bao giờ trách vì cậu ta đã bỏ thư vào sách của mình, tôi chỉ tự trách bản thân vì đã không tìm ra chúng sớm hơn.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Thì ra mỗi người đều có một mùa để thuộc về, như cái cây và bông hoa cũng cần có một mùa để rực nở. Không phải ai cũng kịp rực rỡ trong cùng một mùa hè. Và cũng chẳng sao cả nếu mùa của chúng ta đến muộn hơn một chút.

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Cảm giác khi nghe thấy mình bị đem ra làm trò cá cược là như thế nào? Tất nhiên là tôi tức giận, nhưng tôi ém cục tức ấy xuống, giả bộ như không biết gì. Để xem mấy cậu bạn kia diễn trò như thế nào trước mặt tôi đây?

    Truyện ngắn Mực Tím: Khiêu vũ trên tầng thượng

    Truyện ngắn Mực Tím: Khiêu vũ trên tầng thượng

    Thắng bị cuốn theo điệu nhảy của Miên. Và thế là cả hai uyển chuyển khiêu vũ trên tầng thượng, in bóng xuống nền đất rải rác ánh sáng còn sót lại của hoàng hôn dịu dàng.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mojito mùa hè

    Truyện ngắn Mực Tím: Mojito mùa hè

    Mọi nỗi lo lắng, mọi ưu phiền của tôi giờ như bọt bong bóng trong ly mojito mùa hè lặng lẽ tan biến, tôi chỉ còn nhớ vị ngọt ngào và hương bạc hà thanh thanh.

    Truyện ngắn Mực Tím: Điều bất ngờ

    Truyện ngắn Mực Tím: Điều bất ngờ

    Những điều tốt đẹp sẽ không bao giờ biến mất hoàn toàn. Chúng có thể rời xa ta trong một khoảng thời gian, có thể lặng lẽ đi qua những ngã rẽ khác, nhưng không vì thế mà mất đi. Mọi thứ vẫn đang tiếp diễn theo cách riêng của nó.