img

Thầy Toàn bước xuống cầu thang khi chúng tôi đang đi ngược trở lại lớp học. Cả đám đồng thanh chào thầy. Thầy cười đáp lại: "Chào mấy đứa!", rồi tất tả chạy xuống nhà xe. Khoảng sân trường loang loáng nước mưa. Tiếng mưa rơi tí tách bất chợt bùng lên ầm ào như thác đổ. Đi ngang qua lớp bên cạnh, chỉ còn vài đứa ở lại trong lớp học. Phần đông đã ra ngoài tụ tập hàng quán trước cổng trường.

Nhỏ Thanh hỏi Hoàn lớp bên: "Hoàn mới học xong tiết của thầy Toàn hả?".

Hoàn đáp: "Ừ. Tiết ôn Sử cuối cùng".

Chợt tôi sững lại trước câu nói của Hoàn. Lớp tôi đã kết thúc những tiết học "cuối cùng" mà tôi cứ ngỡ thời gian ôn luyện cho kỳ thi quan trọng sắp đến hãy còn tiếp diễn. Hôm qua, thầy Châu vẫn nhắc nhở chúng tôi làm bài thi cẩn thận, kiểm tra kỹ càng trước khi khoanh chọn đáp án.

Trở lại với lớp học, chúng tôi mở đèn sáng choang. Xung quanh dãy bàn xếp dài đến cuối lớp vẫn còn sót lại vài sợi ruy băng, vỏ bong bóng, mẩu giấy màu cắt dở từ ngày chụp bộ ảnh kỷ yếu. Hôm đó là thứ Sáu, bầu trời trong xanh, cuối chiều đổ mưa lất phất.

Cơn mưa bóng mây để lại sắc cầu vồng nhàn nhạt trên nền trời hồng cam. Vậy là cả lớp có thêm bức ảnh "để đời" khi bắt được khoảnh khắc hoàng hôn bảy sắc. Trong bức ảnh ấy, chúng tôi đã cố vẽ ra đủ kiểu cười tươi tắn vì ít phút trước vừa chìm trong biển nước mắt. Do vậy mới xuất hiện vài nụ cười nhăn nhở bên cạnh những gương mặt thanh tú rạng rỡ.

Vân bước đến bàn rồi đưa cho tôi một quyển sổ. Tôi mở ra xem, Vân nhẹ nhàng bảo:

"Hà cứ viết vào trang trống. Hà giỏi Văn nên viết dài dài tí cũng không sao".

Tôi cười ngốc nghếch: "Mình viết như nhật ký được không?".

"Hà viết kiểu gì cũng được. Mình tin Hà viết hay và đong đầy cảm xúc".

Tôi cầm chiếc bút trong tay mà không sao viết nổi một dòng nào. Kể cả viết một dòng thừa thãi rồi nhanh chóng gạch xóa cũng không viết thành câu trọn vẹn. Chỉ khi bắt đầu nghĩ về khoảng thời gian được gần bên bạn bè thân thiết, tôi mới có thể viết ra đôi dòng. Hầu hết là hồi tưởng về những kỷ niệm đẹp đẽ trong chuỗi ngày được gắn bó cùng nhau. Những tháng ngày đã trôi xa dễ khiến cho con người tạo nên thật nhiều kỷ niệm.

Truyện ngắn Mực Tím: Những ngày mai mong chờ - Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

Viết xong, tôi không đủ can đảm đọc lại. Gửi trả quyển sổ cho Vân, tôi mỉm cười nói: "Sau này nhớ đừng quên mình nghe!".

Vân gật gù lia lịa rồi chuyền quyển lưu bút cho Tú. Không biết phải viết gì tiếp theo, Tú bảo: "Hay là tui vẽ gì đó?".

"Được, lại càng hay".

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, Tú đã lấp đầy trang giấy trống bằng hình ảnh cả đám chúng tôi được phác họa qua nét vẽ chibi ngộ nghĩnh.

Chúng tôi tiếp tục chuyền tay nhau quyển lưu bút, làm đầy thêm những dòng viết hóm hỉnh chân thành. My là người cuối cùng gửi lại quyển lưu bút cho Vân.

Cô bạn nâng niu quyển sổ trong tay, lẩm nhẩm như nói với chính mình: "Còn thiếu mấy đứa nữa. Không biết ngày mai tụi nó có đi học không? Ngày mai là ngày học cuối rồi...".

Chúng tôi đứng yên lặng nép vào nhau, đầu tựa vai, đưa mắt nhìn vơ vẩn ra phía ngoài ô cửa sổ. Ở khoảng trời bé nhỏ này, mỗi đứa đều từng có ít nhất đôi lần thả hồn mơ mộng viển vông. Chợt Ngân gợi nhắc chúng tôi nhớ về buổi chụp ảnh kỷ yếu.

Trước khi thợ chụp ảnh đến, chúng tôi đã tranh thủ selfie cùng nhau. Thiện còn mang theo chiếc máy quay nhỏ ghi lại cảnh chúng tôi thổi bong bóng, cắt giấy màu, trang trí lớp học. Khi không phát hiện bị quay lén, chúng tôi vô tư giỡn hớt, nghịch ngợm như bầy quỷ nhỏ.

Còn lúc nhìn thẳng vào ống kính, mặt đứa nào đứa nấy đều lộ rõ vẻ gượng gạo, sượng sùng. Không ai bảo ai, chúng tôi thay nhau chỉnh trang quần áo, đầu tóc rồi hồn nhiên nói mấy lời hứa hẹn chuyện mai sau.

Có đứa đang nói bỗng mím môi nghẹn ngào, ấn tượng nhất vẫn là câu nói của Lưu: "Chúng ta vẫn sẽ mãi là bạn bè. Mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm và sau khi đã thành ông bà cụ già".

Thiện đặt máy quay lưu giữ khoảnh khắc cả lớp viết lời nhắn nhủ và ký tên lên áo. Trong phút chốc, mảnh áo trắng tinh khôi đã hằn kín những con chữ xanh đỏ: "Chúc ông/bà đậu nguyện vọng 1", "Luôn khỏe mạnh và bình an", "Phải thật hạnh phúc nhé".

Và Vân, vốn dĩ mềm yếu và dễ xúc động, đã viết cho bạn bè: "Vân nhí nhảnh đây. Nhớ đừng quên tui nghen mấy bồ". Giờ đây, lớp chúng tôi làm sao quên được cô bạn xì tin với vóc người nhỏ nhắn, luôn dùng mọi món đồ chỉ tuyền màu hồng và thường hay lén lút ăn quà vặt trong giờ học.

Tú thắc mắc kêu lên: "Tuần học cuối mà nhiều đứa vắng quá chừng".

Hiên đáp bâng quơ: "Chắc tại do trời mưa".

Thanh ngán ngẩm chen vào: "Mưa từ đầu tháng tới giờ chứ có phải mới đây đâu!".

Ngân lúc lắc đầu, nói cho chúng tôi biết lý do đám bạn vắng học. Khoảng thời gian này, ngoài giờ lên lớp, một số đứa còn đăng ký thêm các lớp nâng cao để bổ sung kiến thức và tìm điểm bứt phá trong giai đoạn chạy nước rút. Với sĩ tử, áp lực lớn trong những ngày cận kề kỳ thi tốt nghiệp chắc hẳn không đơn thuần chỉ liên quan đến vấn đề thời tiết.

Tiếng mưa rơi lớn át cả tiếng chuông reo báo hiệu kết thúc giờ ra chơi. Cô Hồng chậm rãi bước vào lớp. Chúng tôi giật mình, lục tục trở về chỗ ngồi. Cô nhẫn nại giảng lại những phần trọng tâm có trong cấu trúc bài thi rồi căn dặn chúng tôi đọc kỹ đề và làm bài cẩn trọng.

Truyện ngắn Mực Tím: Những ngày mai mong chờ - Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

Chúng tôi tập trung lắng nghe từng lời cô giảng. Đến gần cuối tiết, cô Hồng đi xuống dãy bàn và tặng cho mỗi đứa một chiếc bút mực - món quà chia tay: "Cô chúc cho cả lớp sẽ đạt được kết quả thật tốt".

Tuân lém lỉnh đứng dậy phát biểu: "Chúng em cảm ơn cô. Cô ơi, hôm nay cô quên giao bài tập về nhà cho chúng em".

Cô Hồng mỉm cười cầm viên phấn trắng viết lên bảng. Vẫn nét chữ mềm mại quen thuộc trong suốt ba năm qua, cô viết dòng bài tập về nhà chỉ vỏn vẹn tám chữ:

"Hãy trở thành những con người tử tế".

Không gian lớp học thoáng chốc lặng thinh. Giờ Văn cuối cùng của thời học sinh khép lại sau tiếng chuông báo reo vang. Mưa đã tạnh từ bao giờ. Tiếng cười giỡn của đám học sinh dưới sân trường dội lên ồn ã. Thanh rủ cả đám xuống sân trường nghịch nước.

Chẳng mấy khi có dịp bung xõa chơi đùa như lúc này. Bọn lớp bên hò hét kéo tay mấy đứa củ mỉ cù mì đứng ngó nghiêng trên lan can. Chúng xô đẩy, tạt nước văng tung tóe khắp nơi. Gió cuốn xào xạc làm cây rụng lá bay lả tả.

Cả đám hào hứng ùa chạy xuống sân chơi, chỉ còn tôi, Vân và Thiện ở lại lớp học. Thiện bảo tiếc vì hôm nay không mang theo máy quay. Nếu quay được mấy cảnh này thì quý giá biết bao. Vân mơ màng nói:

"Còn ngày mai nữa mà. Mai mới là ngày học cuối".

Thiện ngoảnh lại bảo: "Ừ, thì còn ngày mai. Nhưng bây giờ mới vui".

Vân cười tủm tỉm: "Ngày mai vẫn sẽ vui. Cũng giống như bây giờ".

Bài tập về nhà cuối cùng có lẽ đã được bắt đầu thực hành từ hôm nay, nhưng tôi biết vẫn còn có những ngày mai phía trước đang mong chờ chúng tôi.

HÀI NGUYÊN
PHÚC GIANG
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    Tròn 50 năm mang tên Bác, Thành phố Hồ Chí Minh không ngừng chuyển mình và phát triển mạnh mẽ qua từng giai đoạn. Trong dòng chảy ấy, thành phố giống như một khu vườn lớn. Ở đó, mỗi thế hệ là một lần gieo hạt.

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Được cười, nụ cười của thằng con trai vừa tìm được đáp án cho câu hỏi khó nhất cuộc đời mình. Chuyện tương lai ra sao, ừ thì... sau này sẽ rõ. Còn bây giờ, ít ra ai kia cũng đã có cái cớ để thương mến ai đó rồi.

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Mỗi khi gặp chuyện gì khó khăn, tôi lại nhắm mắt tưởng tượng mình đang nằm trên chiếc võng đay cũ kỹ năm nào. Tôi nghe tiếng bà lọc cọc trong bếp, nghe mùi khói bếp nồng nàn, và nghe thấy giọng nói phù sa ấy thì thầm.

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Tôi không trách cậu ta, chưa bao giờ trách vì cậu ta đã bỏ thư vào sách của mình, tôi chỉ tự trách bản thân vì đã không tìm ra chúng sớm hơn.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Thì ra mỗi người đều có một mùa để thuộc về, như cái cây và bông hoa cũng cần có một mùa để rực nở. Không phải ai cũng kịp rực rỡ trong cùng một mùa hè. Và cũng chẳng sao cả nếu mùa của chúng ta đến muộn hơn một chút.

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Cảm giác khi nghe thấy mình bị đem ra làm trò cá cược là như thế nào? Tất nhiên là tôi tức giận, nhưng tôi ém cục tức ấy xuống, giả bộ như không biết gì. Để xem mấy cậu bạn kia diễn trò như thế nào trước mặt tôi đây?

    Truyện ngắn Mực Tím: Khiêu vũ trên tầng thượng

    Truyện ngắn Mực Tím: Khiêu vũ trên tầng thượng

    Thắng bị cuốn theo điệu nhảy của Miên. Và thế là cả hai uyển chuyển khiêu vũ trên tầng thượng, in bóng xuống nền đất rải rác ánh sáng còn sót lại của hoàng hôn dịu dàng.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mojito mùa hè

    Truyện ngắn Mực Tím: Mojito mùa hè

    Mọi nỗi lo lắng, mọi ưu phiền của tôi giờ như bọt bong bóng trong ly mojito mùa hè lặng lẽ tan biến, tôi chỉ còn nhớ vị ngọt ngào và hương bạc hà thanh thanh.

    Truyện ngắn Mực Tím: Điều bất ngờ

    Truyện ngắn Mực Tím: Điều bất ngờ

    Những điều tốt đẹp sẽ không bao giờ biến mất hoàn toàn. Chúng có thể rời xa ta trong một khoảng thời gian, có thể lặng lẽ đi qua những ngã rẽ khác, nhưng không vì thế mà mất đi. Mọi thứ vẫn đang tiếp diễn theo cách riêng của nó.

    Truyện ngắn Mực Tím: Bí mật về mặt trăng

    Truyện ngắn Mực Tím: Bí mật về mặt trăng

    Tôi không chắc tương lai sẽ dẫn chúng tôi đến đâu: sẽ thân thiết hơn bây giờ, hay lạc mất nhau. Chỉ thời gian mới trả lời được những điều mà trái tim lúc này chưa đủ can đảm để gọi thành tên.