img

Vy mở tủ lạnh, lấy ra một hộp cơm gà. Rồi nó xé màng bọc thực phẩm của hộp cơm, để chảo lên bếp, chờ chảo nóng thì cho vào chút nước, sau đó cho cơm gà vào đảo qua đảo lại.

Sau hai phút, Vy đã có bữa trưa.

Lâu rồi Vy không ngồi ăn với mẹ, vì mẹ làm một lúc hai công việc: nhân viên giặt là ở khách sạn và nhân viên tạp vụ ở nhà hàng, nên mẹ lúc nào cũng bận. Vy thấy ghen tị với mấy đứa bạn của mình, vì trong giờ cơm, mấy đứa đó được kể với mẹ chúng những chuyện ở trường, còn Vy thì không. Hầu như lúc nào Vy cũng phải ăn cơm một mình.

Nhưng Vy chỉ ghen tị thế thôi. Vy không có ý xấu gì cả. Chỉ là nó kém may mắn thôi. Nếu ba Vy không mất trong một tai nạn giao thông cách đây sáu năm thì mọi thứ đã rất khác.

Vy chỉ mong mình nhanh chóng tốt nghiệp cấp ba để đi làm đỡ đần mẹ.

* * *

Vy nhớ hồi nó học lớp sáu.

Hôm đó Vy đi học chiều về, đói khủng khiếp, nhưng chưa thấy mẹ làm cơm. Mẹ bảo nó đợi. Thời gian trôi chậm làm sao. Vy đọc đi đọc lại cuốn truyện tranh Doraemon đã rách gáy, rồi nó nằm xuống, cố ngủ, rồi khi không ngủ được thì bật dậy, lấy điện thoại của mẹ bật nhạc.

Cuối cùng thì mẹ cũng đưa Vy đến siêu thị để mua cơm.

Truyện ngắn Mực Tím: Cơm hộp - Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

Lúc đó chín giờ tối, là thời điểm người ta giảm giá thực phẩm chế biến sẵn sử dụng trong ngày.

Vy cầm hộp bún xào thịt bò lên, nó được giảm giá còn mười lăm ngàn thôi.

Mẹ lấy vội mấy hộp cơm gà giảm giá, nhanh chóng cho vào giỏ đựng hàng rồi bảo Vy theo mẹ đến quầy thanh toán. Nghe mẹ nói vậy, Vy vội vàng để hộp bún xào thịt bò trở lại kệ rồi bước theo mẹ.

Vy xem ngày sản xuất và hạn sử dụng rồi. Những thực phẩm này được chế biến trong ngày, ngày sản xuất cũng chính là hạn sử dụng, sang ngày hôm sau thì những thực phẩm này sẽ hết hạn. Mẹ mua nhiều hộp cơm như vậy để làm gì?

"Mẹ, nhưng ngày mai mấy món này sẽ hết hạn mà?".

Lúc hai mẹ con bước ra khỏi siêu thị, Vy đã hỏi mẹ như vậy.

"Hết hạn nhưng vẫn ăn được mà con. Chỉ cần không ôi thiu, không lên mốc là vẫn ăn được".

"Dạ".

Hôm đó, Vy đã thấy buồn,

buồn nhiều.

Kể từ hôm đó, trong tủ lạnh nhà Vy lúc nào cũng có cơm hộp, đến bữa thì nó dùng chảo để làm nóng cơm rồi ăn như bình thường.

Vy không ao ước mình trở thành tỷ phú hay gì cả, chỉ mong sớm đi làm, có thể chuẩn bị cho mẹ một bữa ăn tử tế để mẹ không phải mua đồ ăn sắp hết hạn được giảm giá ngoài siêu thị nữa.

* * *

Linh Lan, đứa bạn ngồi cạnh Vy, khoe với nó cuốn sách học tiếng Anh mới mua.

Đó là một cuốn sách học từ vựng tiếng Anh qua hình ảnh. Đó không phải là sách in trắng đen mà in màu rất đẹp, chất liệu giấy chạm vào cũng rất thích tay.

Vy cũng muốn có cuốn sách đó. Vy để ý cuốn sách từ lâu rồi nhưng không xin mẹ mua. Vy biết rằng nếu xin thì kiểu gì mẹ cũng mua, nên không xin.

Phải, vì Vy thừa biết mẹ sẽ mua cuốn sách đó cho mình, nên không muốn mở miệng xin mẹ.

Bao năm qua, dù hoàn cảnh khó khăn nhưng mẹ luôn cố gắng chu cấp để Vy không thua thiệt so với bạn bè: lúc thì cho tiền đi liên hoan, lúc thì cho tiền mua quà sinh nhật bạn, rồi cũng có lúc mua quần áo đẹp cho Vy, nên cô bạn tự hiểu rằng nếu nói với mẹ về cuốn sách kia, chắc chắn mẹ sẽ mua.

Mà sách thì đắt, chắc cũng bằng tiền công một ngày của mẹ. Nếu mẹ mua cuốn sách kia, kiểu gì mẹ cũng sẽ phải nhịn ăn nhịn mặc, rồi mẹ bị áp lực chuyện chi tiêu, nên Vy quyết định im lặng. Tiền thuê nhà hàng tháng cũng đã gây đủ áp lực cho mẹ rồi.

* * *

Nhà hàng đóng cửa lúc mười một giờ đêm nên mẹ Vy thường về trễ.

Có mấy lần Vy quên làm bài tập, nó nghịch điện thoại cả buổi chiều, đến tối làm bài tập thì chẳng kịp nên phải thức khuya để làm.

Mấy lần như vậy, mẹ Vy hay gõ cửa phòng nhắc nó đi ngủ. Vy chỉ biết đáp "dạ" thôi.

Người cần đi ngủ đâu phải nó, mà là mẹ kìa.

Nhiều khi Vy nghĩ, kể ra thì mình cũng may mắn. Nếu mẹ bị bệnh nằm liệt giường thì còn lâu Vy mới được vui vẻ ngồi học bài.

* * *

Nhưng đâu ai may mắn mãi.

Rồi ngày xui xẻo cũng đến. Một hôm Vy đang học bài môn Địa lý thì mẹ gọi điện thoại, bảo đến chở mẹ về vì mẹ mệt quá, không tự chạy xe máy về được.

Vậy là Vy vội vàng gấp sách vở, nhanh chóng đạp xe đến nhà hàng nơi mẹ làm việc.

Nhà Vy chỉ có một chiếc xe máy 50 phân khối cũ rích và một chiếc xe đạp cũng cũ chẳng kém. Mẹ đi xe máy, còn xe đạp Vy đi.

Hôm đó đạp xe tới nơi, Vy gửi xe đạp lại nhà hàng rồi chở mẹ về bằng chiếc xe 50 phân khối. Hai mẹ con đi chầm chậm một hồi cũng về đến nhà.

Mẹ đánh răng, rửa mặt rồi nằm ngủ ngay. Vy chẳng biết mẹ đã ăn tối chưa, cũng không biết mẹ có cần thuốc men gì không.

Vy cứ đứng ở cửa phòng nhìn mẹ ngủ, thầm mong rằng mẹ sẽ ổn, rồi cuối cùng cô bạn cũng khép cửa, về phòng tiếp tục học bài.

Vy học bài không nổi. Vy đọc đi đọc lại nội dung bài học đã chép trong vở, nhưng không cách gì thuộc được, nên nó chỉ còn biết gấp vở lại đi ngủ.

Hôm sau, Vy dậy từ rất sớm đi bộ ra nhà hàng, nhận lại xe đạp rồi đạp xe đến trường. Đồng phục của Vy ướt đẫm mồ hôi.

Lên lớp, Vy gặp may vì cô đã không gọi lên bảng kiểm tra bài, nhưng cô bạn còn một vấn đề lớn hơn: mẹ bị bệnh. Trước khi đi học, Vy có nghe mẹ gọi điện thoại lên khách sạn xin nghỉ làm vì mẹ đang bị sốt. Giọng mẹ yếu lắm. Ngắt máy, mẹ uống thuốc hạ sốt rồi nằm ngủ lại ngay.

Mẹ thật sự cần một ngày để nghỉ ngơi.

* * *

Truyện ngắn Mực Tím: Cơm hộp - Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

Vy không học chiều nên quyết định dành cả buổi chiều để đi bán lại đống sách truyện cũ của mình. Vy đem bán cho mấy đứa bạn học cùng trường, rồi bán cho mấy đứa trong xóm.

Bao nhiêu truyện tranh Doraemon, Conan, Black Jack Vy đem bán hết. Vy không thấy tiếc, vì mấy cuốn truyện đó đã đọc qua hàng trăm lần. Vy có giữ thì cũng chẳng ích gì.

Sau một buổi chiều, Vy đã kiếm đủ tiền mua thực phẩm. Vy vội vàng ra chợ mua gạo, bí đỏ, thịt bằm và một ít hành ngò, đem về kỳ công làm cháo bí đỏ thịt bằm.

Vy nấu cả tiếng đồng hồ, nấu xong nếm thử thấy cũng vừa miệng, nên múc một tô to mang vào phòng cho mẹ ngay.

Mẹ nhận lấy tô cháo, ngạc nhiên:

"Con mua hả?".

"Dạ đâu có đâu, con nấu". Vy nói với giọng tự hào.

"Tiền đâu mà con mua đồ về nấu?".

Mua đồ về nấu thì đương nhiên sẽ đắt hơn ăn đồ giảm giá, nên mẹ hỏi về chuyện tiền nong ngay. Dù đang bị bệnh, mẹ vẫn không thôi lo lắng chuyện tiền bạc.

"Truyện cũ con không đọc nữa, con đem bán rồi".

Mẹ Vy không nói gì, chỉ lặng lẽ ăn cháo. Cơn lo lắng đã qua đi.

"Cháo ngon không mẹ?".

"Ngon lắm".

Giọng mẹ vui vẻ. Bao năm qua toàn ăn cơm hộp, giờ đây được ăn cháo do chính tay con gái nấu, tất nhiên là vui rồi. Vy cũng vui lắm.

"Học xong cấp ba, con tính làm gì?".

"Con muốn đi làm để lo cho mẹ". - Vy nói dõng dạc.

"Thôi, dù sao cũng học đại học đi con. Con mà không cố gắng học, về sau lại phải sống cuộc đời giống mẹ".

Mẹ ngồi trên giường, còn Vy ngồi ghế cạnh giường mẹ. Trò chuyện cùng mẹ, Vy thấy ấm áp và hạnh phúc vô cùng. Chưa bao giờ Vy thấy mình gần mẹ đến vậy.

Vy nhất định phải phấn đấu để mai này mẹ không còn phải ăn cơm hộp cũ nữa.

Ba Vy không còn nữa, nên đối với Vy, mẹ là cả thế giới. Có mẹ là một niềm hạnh phúc lớn lao.

Vy thoáng nghĩ về sách vở, về bàn học, và về một tương lai rực rỡ gọi mời.


HUYỀN THƯƠNG
PHÚC GIANG
NAM KHA


Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    50 năm những hạt mầm nhỏ lớn lên cùng thành phố

    Tròn 50 năm mang tên Bác, Thành phố Hồ Chí Minh không ngừng chuyển mình và phát triển mạnh mẽ qua từng giai đoạn. Trong dòng chảy ấy, thành phố giống như một khu vườn lớn. Ở đó, mỗi thế hệ là một lần gieo hạt.

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Được cười, nụ cười của thằng con trai vừa tìm được đáp án cho câu hỏi khó nhất cuộc đời mình. Chuyện tương lai ra sao, ừ thì... sau này sẽ rõ. Còn bây giờ, ít ra ai kia cũng đã có cái cớ để thương mến ai đó rồi.

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Mỗi khi gặp chuyện gì khó khăn, tôi lại nhắm mắt tưởng tượng mình đang nằm trên chiếc võng đay cũ kỹ năm nào. Tôi nghe tiếng bà lọc cọc trong bếp, nghe mùi khói bếp nồng nàn, và nghe thấy giọng nói phù sa ấy thì thầm.

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Tôi không trách cậu ta, chưa bao giờ trách vì cậu ta đã bỏ thư vào sách của mình, tôi chỉ tự trách bản thân vì đã không tìm ra chúng sớm hơn.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Thì ra mỗi người đều có một mùa để thuộc về, như cái cây và bông hoa cũng cần có một mùa để rực nở. Không phải ai cũng kịp rực rỡ trong cùng một mùa hè. Và cũng chẳng sao cả nếu mùa của chúng ta đến muộn hơn một chút.

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Cảm giác khi nghe thấy mình bị đem ra làm trò cá cược là như thế nào? Tất nhiên là tôi tức giận, nhưng tôi ém cục tức ấy xuống, giả bộ như không biết gì. Để xem mấy cậu bạn kia diễn trò như thế nào trước mặt tôi đây?

    Truyện ngắn Mực Tím: Khiêu vũ trên tầng thượng

    Truyện ngắn Mực Tím: Khiêu vũ trên tầng thượng

    Thắng bị cuốn theo điệu nhảy của Miên. Và thế là cả hai uyển chuyển khiêu vũ trên tầng thượng, in bóng xuống nền đất rải rác ánh sáng còn sót lại của hoàng hôn dịu dàng.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mojito mùa hè

    Truyện ngắn Mực Tím: Mojito mùa hè

    Mọi nỗi lo lắng, mọi ưu phiền của tôi giờ như bọt bong bóng trong ly mojito mùa hè lặng lẽ tan biến, tôi chỉ còn nhớ vị ngọt ngào và hương bạc hà thanh thanh.

    Truyện ngắn Mực Tím: Điều bất ngờ

    Truyện ngắn Mực Tím: Điều bất ngờ

    Những điều tốt đẹp sẽ không bao giờ biến mất hoàn toàn. Chúng có thể rời xa ta trong một khoảng thời gian, có thể lặng lẽ đi qua những ngã rẽ khác, nhưng không vì thế mà mất đi. Mọi thứ vẫn đang tiếp diễn theo cách riêng của nó.

    Truyện ngắn Mực Tím: Bí mật về mặt trăng

    Truyện ngắn Mực Tím: Bí mật về mặt trăng

    Tôi không chắc tương lai sẽ dẫn chúng tôi đến đâu: sẽ thân thiết hơn bây giờ, hay lạc mất nhau. Chỉ thời gian mới trả lời được những điều mà trái tim lúc này chưa đủ can đảm để gọi thành tên.