img
Phía chân trời rực nắng - Ảnh 1.

Tàu hụ còi, chào cảng!

Các chiến sĩ hải quân trong quân phục tinh tươm, xếp hàng thẳng tắp vẫy tay. Chúng tôi đứng trên boong, dồn hết về mạn trái tàu, tạm biệt bến, tạm biệt đất liền thân thương để bắt đầu chuyến hải trình đặc biệt. Những con tàu còn neo trên bến của Lữ đoàn 125, cũng cất lên từng hồi còi dài như một lời chúc sức khỏe, bình an...

Phía chân trời rực nắng - Ảnh 2.

Cây phong ba trên đảo Sinh Tồn - Ảnh: ANH TÂM

Phía chân trời rực nắng - Ảnh 3.

Hoa của cây phong ba trên đảo Trường Sa - Ảnh: GIA BẢO.

Ngày thứ hai, biển êm. Tôi đã quen với những gợn sóng và quyết định lên boong tàu ngắm hoàng hôn. Biển bao la. Ai đó đã đổ chiếc palette màu nơi cuối trời, nhuốm lên những đám mây chút hồng, chút tím, loang lổ sắc cam và vàng...

Một con hải âu sà xuống cột cờ, lượn lượn mấy vòng rồi bay đi. Mênh mông bình yên quá! Con tàu kiểm ngư KN290 vẫn chầm chậm rẽ sóng giữa đại dương xanh biếc, để đưa chúng tôi đến với quần đảo Trường Sa.

Tôi cố lưu lại bầu trời này, khung cảnh này bằng tất cả giác quan, không phải bằng chiếc điện thoại trong túi áo khoác. Không một cuộc gọi, không một tiếng ting của tin nhắn, không có deadline... Ở đây, tôi chỉ thấy trời cao, biển rộng và một cảm giác bát ngát trong trái tim mình!

Phía chân trời rực nắng - Ảnh 4.

6 giờ sáng. Từ đài chỉ huy tiếng loa vang lên quen thuộc: hết giờ ngủ, toàn tàu báo thức. Hết giờ ngủ, báo thức toàn tàu... Chiếc xuồng nhựa CQ cập sát mạn tàu, tôi bước xuống với balo trên vai, mang theo chiếc khăn rằn và lá cờ Tổ quốc.

Đảo Đá Thị ngay trước mặt với tòa nhà cao tầng như pháo đài sừng sững, vững chãi, mạnh mẽ hiên ngang đứng trước biển. Xuồng nảy sóng nhẹ nhàng, nhưng gió thốc qua mang tai nồng vị biển.

Tôi bước lên đảo, lặng người với làn nước trong xanh, nhìn rõ từng mảng san hô, cá từng đàn thong dong dạo chơi. Không chỉ Đá Thị, mà ở các đảo chìm Len Đao, Cô Lin... tôi đều bắt gặp hình ảnh những chiến sĩ trẻ, người sạm nắng, bồng súng, đứng chốt mắt dõi nhìn ra xa. Gương mặt các bạn cương nghị ánh lên niềm tin mạnh mẽ.

Mỗi hòn đảo như một cái chấm nhỏ xíu giữa đại dương, nhưng trên đảo vẫn có “nhà kính” được quây bằng tôn để trồng rau. Từ rau dền, cải xanh, rau nuống, rau má, bồ ngót đến cây ớt hiểm đều xanh tốt, lá mồng tơi to hơn bàn tay, mượt mà.

Rồi bất chợt có tiếng gà gáy vang, tiếng con heo đòi ăn ồn ột... Ôi, màu sắc và thanh âm quê nhà. Dù cách đất liền hàng trăm hải lý, nhưng tôi thấy mình như đang đứng giữa trái tim Tổ quốc...

Phía chân trời rực nắng - Ảnh 5.

Vườn rau muống trên đảo Đá Thị - Ảnh: GIA BẢO.

Phía chân trời rực nắng - Ảnh 6.

Tôi gặp Phụng (22 tuổi) trên đảo Sinh Tồn. Em đứng gác. Đôi mắt em ngời lên niềm vui dưới vành nón xanh hải quân. Thấy tôi mặc áo đồng phục của tòa soạn, em hỏi ngay có phải chị làm ở Mực Tím, tờ báo mà em hay đọc hồi đi học.

Phía chân trời rực nắng - Ảnh 7.

Chiến sĩ trẻ Nguyễn Đức Hướng Dương trên đảo Sinh Tồn - Ảnh: GIA BẢO.

Em ra đảo được 5 tháng rồi. Nhớ nhà lắm chứ, nhưng em yêu biển đảo của mình, em sẽ hoàn thành thật tốt nhiệm vụ! Còn Nguyễn Đức Hướng Dương, chàng chiến sĩ tuổi 20, quê huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định thích thú với quyển sách Thằng quỷ nhỏ. “Chị ơi em bóc seal luôn nhé!”. Cậu cười giòn tan, rồi tự khoe mình cũng nghịch ngợm như nhân vật.

Chiến sĩ nào đang làm nhiệm vụ thì đứng gác nghiêm trang. Các bạn không vào ca trực thì xúm xít quanh tôi, háo hức lần mở những tờ Mực Tím. Tiếng bàn tán xôn xao, tiếng cười, trêu chọc nhau... thật hồn nhiên.

Dù cho nắng gió có làm gương mặt các bạn sạm đi, nhưng tiếng cười, ánh nhìn trong trẻo, tinh thần lạc quan và sự tươi tắn của tuổi trẻ như đang lan tỏa trên khắp hòn đảo này. Những chàng trai ấy đã dành thanh xuân đời mình cho đất nước.


Phía chân trời rực nắng - Ảnh 8.

Đến Trường Sa, tàu cập sát cầu cảng, cứ thế đoàn người mang hơi ấm đất liền nối nhau bước lên Thị trấn yên bình đã phủ một màu xanh tươi, căng tràn nhựa sống: cây phong ba, cây bàng vuông, cây bàng ta, cây tra, những hàng dừa soi bóng lá, trĩu từng chùm trái ngọt lành...

Cư dân đảo đón mừng chúng tôi. Các cô, các chị cũng mặc áo dài tha thướt, các anh thì mặc đồ dân quân, các em nhỏ trong đồng phục học sinh hoặc áo cờ đỏ sao vàng.

Phía chân trời rực nắng - Ảnh 9.
Phía chân trời rực nắng - Ảnh 10.

Giàn mướp đắng trên Nhà giàn DK1 và rau mồng tơi trên đảo Đá Tây A - Ảnh: GIA BẢO.

Phía chân trời rực nắng - Ảnh 11.

Chúng tôi đem theo về đất liền những mầm cây bàng vuông. Và từ cửa sổ phòng ở trên tàu kiểm ngư KN290, chúng tôi nhìn thấy được đảo và biển trời Tổ quốc - Ảnh: GIA BẢO.

Tôi được sống cùng bà con trên đảo từ chiều cho đến tối muộn. Những khoảnh khắc quý giá biết bao, khi được ngắm các em nhỏ đạp xe, chạy chơi, đùa vui dưới hàng phi lao. Gió biển trong lành, chúng tôi hít căng đầy lồng ngực. Các thành viên trong đoàn công tác cùng nhau tham gia giải chạy việt dã Higreen vì Trường Sa xanh hưởng ứng chiến dịch trồng 1 triệu cây xanh trên quần đảo Trường Sa, thi kéo co, sau đó là một chương trình văn nghệ tưng bừng, tiếng hát quân-dân hòa quyện vào nhau những bài ca về tình yêu, con người và đất nước.

Âm nhạc cứ ngân vang, lưu luyến... 9 giờ đêm, chúng tôi quay về tàu, tạm biệt Trường Sa, huyện đảo yêu thương, nơi có những chiến sĩ trẻ hiền hậu, những mái nhà đầm ấm tiếng trẻ thơ...



Lòng tôi dâng lên một cảm giác biết ơn. Biết ơn những người vẫn ngày đêm gìn giữ vùng trời biển đảo thiêng liêng, để mỗi buổi bình minh, nơi cuối chân trời nắng lên rực rỡ cho chúng ta sống trong hòa bình, hạnh phúc!
Phía chân trời rực nắng - Ảnh 12.

Đảo Cô Lin - Ảnh: GIA BẢO.


GIA BẢO
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím: Điều bất ngờ

    Truyện ngắn Mực Tím: Điều bất ngờ

    Những điều tốt đẹp sẽ không bao giờ biến mất hoàn toàn. Chúng có thể rời xa ta trong một khoảng thời gian, có thể lặng lẽ đi qua những ngã rẽ khác, nhưng không vì thế mà mất đi. Mọi thứ vẫn đang tiếp diễn theo cách riêng của nó.

    Truyện ngắn Mực Tím: Bí mật về mặt trăng

    Truyện ngắn Mực Tím: Bí mật về mặt trăng

    Tôi không chắc tương lai sẽ dẫn chúng tôi đến đâu: sẽ thân thiết hơn bây giờ, hay lạc mất nhau. Chỉ thời gian mới trả lời được những điều mà trái tim lúc này chưa đủ can đảm để gọi thành tên.

    Huỳnh Như, Thy Freestyle truyền cảm hứng 'ước mơ sân cỏ' cho cầu thủ nhí TP.HCM

    Huỳnh Như, Thy Freestyle truyền cảm hứng 'ước mơ sân cỏ' cho cầu thủ nhí TP.HCM

    Sáng 14-6, Giải bóng đá thiếu niên, nhi đồng TP.HCM Cúp HTV 2026 chủ đề "Ước mơ sân cỏ" chính thức khai mạc tại sân Tao Đàn (phường Bến Thành).

    Truyện ngắn Mực Tím: Ánh Dương rực rỡ

    Truyện ngắn Mực Tím: Ánh Dương rực rỡ

    Tôi có thể hình dung ra những biểu cảm đáng yêu của Dương khi viết những dòng này. Khi nào gặp lại, tôi sẽ hứa với Dương, trả lại cho cậu ấy chàng trai trong ảnh ở một phiên bản tốt hơn.

    Chùm ảnh: Những khoảnh khắc đẹp mùa thi tốt nghiệp THPT 2026

    Chùm ảnh: Những khoảnh khắc đẹp mùa thi tốt nghiệp THPT 2026

    Kỳ thi tốt nghiệp THPT 2026 đã khép lại nhưng những khoảnh khắc đẹp sẽ còn đọng mãi.

    Náo nức lễ hội Vía Bà Chúa Xứ núi Sam đầu tiên sau khi được UNESCO ghi danh

    Náo nức lễ hội Vía Bà Chúa Xứ núi Sam đầu tiên sau khi được UNESCO ghi danh

    Trong mùa lễ hội Vía Bà Chúa Xứ núi Sam đầu tiên sau khi được UNESCO ghi danh, nhiều học sinh địa phương đã tham gia nghi thức phục hiện rước tượng Bà, góp phần gìn giữ và lan tỏa giá trị di sản.

    Truyện ngắn Mực Tím: Chàng trai tôi ghét năm ấy

    Truyện ngắn Mực Tím: Chàng trai tôi ghét năm ấy

    Tôi nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch. Chút khúc mắc cuối cùng như tan ra trong lồng ngực. Tôi biết, kẻ nào đó đã tìm được cách để bước vào thế giới của mình. Còn tôi thì lại không hề ghét điều đó.

    Truyện ngắn Mực Tím: Quy luật của trái tim

    Truyện ngắn Mực Tím: Quy luật của trái tim

    Nhưng ở dưới hộc bàn, chằng chịt những vết khắc tên của bao thế hệ sinh viên đi trước, bàn tay ấm áp của Khôi đã mò mẫm tìm được bàn tay nhỏ nhắn của Lam. Khôi nắm lấy, siết nhẹ.

    Truyện ngắn Mực Tím: Anh trai Kiều Mạch của tôi

    Truyện ngắn Mực Tím: Anh trai Kiều Mạch của tôi

    Ngày anh về, tôi nhất định phải ra đón tận nơi, không gây gổ với anh nữa mà ngoan ngoãn làm một cô em hiền thục. Tôi quyết tâm như thế không phải vì được anh hứa tặng quà đâu, mà vì tôi đã lớn hơn trước một tí tẹo rồi.

    Truyện ngắn Mực Tím: Hai kẻ ngốc nghếch

    Truyện ngắn Mực Tím: Hai kẻ ngốc nghếch

    Ra khỏi lớp, điều mà tôi phát hiện đầu tiên không phải là trời đã ngớt mưa. Đó là khoảnh khắc làm tim tôi thắt lại. Phía trước mặt, Minh và An đang chung một tán ô có màu xanh bầu trời. Họ nói cười vui vẻ.