img

cái áo đó của tui mà?".

"Của bà hồi nào? Tui mới mua ở chợ

Tân Việt Hòa hồi tối hôm qua".

Tiếng cãi lộn chanh chua xé toạc không gian đang lim dim buồn ngủ của Giảng đường 1. Lam đứng chống nạnh, mắt mở to trân trân nhìn vô cái áo sơ mi sọc ca rô đỏ đen đang khoác trên người thằng cha cao nghều đứng đối diện. Còn Khôi thì nhướng mày, tay còn đang cầm ly nước, mặt tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra.

Lam là sinh viên năm nhất khoa Văn, bữa nay đụng độ Khôi, dân kỹ nghệ học ghép môn chung, nổi tiếng là thánh lầy. Lam tức anh ách. Rõ ràng cái áo sọc đỏ đen đó là "hàng limited" mà nhỏ bạn đi Đà Lạt về tặng, Lam mới giặt phơi ngoài sào đồ hồi chiều hôm qua, sáng nay ra lấy đã không thấy đâu. Giờ thì nó lù lù xuất hiện trên người tên con trai lạ huơ lạ hoắc, tóc tai bù xù, chân đi đôi dép lào quẹt quẹt này.

- Ông lấy mà còn nói nữa. Cái áo đó có vết mực trong túi bên trái, tui lỡ quẹt bút trúng hồi tuần trước! - Lam sấn tới, định vạch cái túi áo ra kiểm chứng.

Khôi giật mình lùi lại, ôm ngực như sợ bị sàm sỡ:

- Ê bà nội, con gái con lứa gì kỳ cục. Tui nói mua Tân Việt Hòa là Tân Việt Hòa. Ba cái áo sọc này bán đầy đường, 35 ngàn một cái!

Cả lớp bắt đầu quay xuống dòm, xì xào bàn tán. Đúng lúc đó, thầy dạy môn Triết bước vào. Ông thầy gõ cây thước bộp bộp lên bàn:

- Hai em kia! Muốn diễn tuồng thì ra ngoài mà diễn. Còn muốn học thì trật tự. Có đâu mà ồn ào như cái chợ. Bài tập nhóm giữa kỳ này thay vì nhóm bốn, thì hai em riêng một nhóm, phải tự hoàn thành. Làm đề tài: "Quy luật thống nhất và đấu tranh giữa các mặt đối lập". Không xong thì hẹn gặp lại năm sau nghen!

Lam nghe như sét đánh ngang tai. Khôi thì nhún vai, chép miệng một cái:

- Xui tận mạng.

Cao Lãnh mùa này lạ lắm, sáng nắng chang chang, chiều lại đổ mưa cái ào như trút nước...

***

Truyện ngắn Mực Tím: Quy luật của trái tim - Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

Mấy bữa đầu làm nhóm, Lam với Khôi như chó với mèo. Hẹn nhau ra quán Gió ở gần công viên Văn Miếu để bàn bài, mà mạnh ai nấy ngồi một góc. 

Lam lôi sách vở ra ghi ghi chép chép tỉ mỉ. Khôi thì ngồi vẽ vời nguệch ngoạc mấy cái nhà cửa xiêu vẹo vào cuốn sổ tay, miệng hút rột rột ly nước, thỉnh thoảng lại hát nghêu ngao mấy câu bolero sến rện.

- Ông tập trung giùm tui cái đi! - Lam gắt, gập cuốn sách cái rầm - hạn nộp bài tới nơi rồi mà ông cứ như người trên trời rớt xuống vậy?

Khôi ngẩng lên, nheo mắt cười, nụ cười có chiếc răng khểnh (duyên dễ sợ mà sao Lam nhìn chỉ muốn đấm cho một phát):

- Thì bà làm phần nội dung đi, tui lo phần trình bày PowerPoint. Phân công lao động xã hội vậy đi.

- Cái đồ... tui hổng hiểu sao ông đậu vô đại học hay thiệt.

- Hên xui thôi cô nương. Đời mà, nghiêm túc quá mau già.

Nói vậy chứ Khôi làm thật. Đêm đó, Lam nhận được file thuyết trình gửi qua mail lúc 2 giờ sáng. Cô tính mở ra để bắt lỗi chính tả, chê bai cho bõ ghét. Nhưng khi vừa click chuột, Lam khựng lại. Trời ơi cái slide đẹp mê hồn. 

Không phải kiểu lòe loẹt sặc sỡ, mà là những nét vẽ chì than đen trắng, minh họa cho mấy cái khái niệm triết học khô khan thành những hình ảnh đời thường dung dị. 

Phần "Mâu thuẫn" được Khôi vẽ bằng hình ảnh hai chiếc dép lào, một chiếc đứt quai, một chiếc lành lặn nằm chỏng chơ. "Phủ định của phủ định" là hình hạt mầm nứt ra từ cái vỏ.

Lam chống cằm nhìn màn hình máy tính, lòng tự dưng chùng xuống. Hóa ra, đằng sau cái vẻ cà lơ phất phơ, cái miệng hay cãi chem chép đó là một tâm hồn cũng sâu sắc, cũng biết nhìn đời bằng con mắt khác người ta. Hôm sau lên lớp, Lam đưa cho Khôi hộp xôi gà:

- Ăn đi, trả công làm slide. Đừng tưởng bở hen.

Khôi cười híp mắt:

- Chà, hối lộ cán bộ hén. Mà xôi bà nấu hay mua?

- Mua ngoài cổng C chứ rảnh đâu mà nấu.

- Hèn chi, nhìn ngon hơn hẳn.

- Ông im miệng ăn giùm tui!

Mọi chuyện có lẽ cứ thế trôi qua nếu không có buổi chiều hôm đó. Cơn mưa đầu mùa ập tới bất thình lình, nhốt hai đứa lại dưới mái hiên của trạm xe buýt vắng hoe trước cổng trường. Gió lùa lạnh buốt. Lam co ro trong cái áo thun mỏng, ôm chồng sách trước ngực. Nước mưa tạt ướt đẫm ống quần jean.

Khôi đứng cạnh, liếc qua thấy nhỏ run cầm cập, lẳng lặng cởi cái áo khoác sọc ca rô đang mặc ra:

- Nè, khoác vô đi. Run thấy ghê, lát trúng gió lăn đùng ra đó tui hổng có tiền kêu xe chở vô bệnh viện đâu.

Lam định cự nự theo thói quen, nhưng cái lạnh thấu xương làm cô nhẹ nhàng cầm lấy. Hơi ấm từ người Khôi vẫn còn vương trên lớp vải, thoang thoảng mùi nước xả vải.

Khoan đã...

Lam cúi xuống nhìn kỹ cái túi áo ngực trái. Không có vết mực nào hết.

- Ủa... - Lam buột miệng.

Khôi đang nhìn mưa, quay sang:

- Gì nữa cô nương?

- Cái áo này... hổng có vết mực.

Khôi bật cười, tiếng cười lọt thỏm giữa tiếng mưa rào rào:

- Thì tui nói tui mua ở Tân Việt Hòa mà bà hổng tin. Oan thấu trời xanh. Mà nói nghe nè, cái áo của bà á, chắc gió thổi bay qua phòng thằng mập bên cạnh rồi, tui thấy nó mặc cái y chang, có vết mực, mà tui hổng dám nói sợ bà quê.

Lam đỏ mặt, nóng ran cả hai tai. Vậy mà hổm rày cô cứ đinh ninh Khôi là tên ăn cắp vặt, chửi xéo hắn không biết bao nhiêu lần. Sự ân hận len lỏi làm Lam cúi gằm mặt xuống đất, lấy mũi giày di di lên vũng nước.

- Xin lỗi... - Lam lí nhí.

Gì? Nói lớn lên coi, mưa lớn quá hổng nghe - Khôi ghé sát tai lại, trêu chọc.

- Tui nói là xin lỗiiii! Được chưaaaa? - Lam gắt lên, nhưng mắt thì ngân ngấn nước.

Khôi không cười nữa. Hắn nhìn Lam, ánh mắt bỗng dưng hiền khô, khác hẳn vẻ cợt nhả thường ngày. Hắn đưa tay, gạt nhẹ mấy giọt nước mưa vương trên tóc Lam. Một cái chạm rất khẽ, như sợ làm bể cái bong bóng xà phòng mỏng manh.

- Thôi, huề được chưa. Mà bà mặc áo của tui cũng hợp đó chớ. Nhìn bớt hung dữ, giống con gái hơn chút rồi.

Lam không gạt tay Khôi ra. Dưới mái hiên chật hẹp, giữa màn mưa trắng xóa của Cao Lãnh, hai con người từng ghét nhau "xúc đất đổ đi" bỗng thấy khoảng cách giữa hai bờ vai thu hẹp lại, chỉ còn bằng một nhịp thở.

***

Truyện ngắn Mực Tím: Quy luật của trái tim - Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

Bài thuyết trình môn Triết thành công rực rỡ. Thầy giáo khó tính gật gù cho điểm 9.8, còn khen:

- Nhóm này biết vận dụng thực tế. Mâu thuẫn là động lực của sự phát triển. Hai em đấu tranh với nhau dữ quá nên bài làm mới tốt thế này.

Cả lớp cười ồ. Lam với Khôi nhìn nhau, mặt đỏ bừng.

Nhưng mà hết bài tập nhóm thì hết lý do để gặp nhau thường xuyên. Lam quay về với những giờ lên thư viện, Khôi lại chúi mũi vào đồ án bên xưởng vẽ. Giảng đường rộng thênh thang, người ta lướt qua nhau vội vã. Có đôi khi Lam ngồi trong quán cà phê, nhìn cái ghế trống đối diện mà thấy lòng thiêu thiếu. Thiếu tiếng hát bolero lạc tông, thiếu cái nụ cười răng khểnh cà chớn.

Cho tới một buổi sáng thứ Hai Lam vào lớp trễ, giảng đường đã chật kín người. Cô lúi húi tìm chỗ ngồi thì thấy một cánh tay dài ngoằng vẫy vẫy ở bàn cuối. Là Khôi. Hắn đã xí chỗ sẵn, còn để hẳn một hộp sữa trên bàn.

Lam len lén đi xuống, ngồi cái phịch xuống cạnh bên.

- Ai mượn giữ chỗ? - Lam hất hàm, nhưng tay thì chụp lấy hộp sữa cắm ống hút cái rụp.

- Thì sợ bà lùn quá ngồi dưới người ta che hết hổng thấy bảng, tội nghiệp - Khôi tỉnh bơ, mắt vẫn nhìn lên bảng, tay xoay bút điệu nghệ.

- Vô duyên thấy ớn!

- Mà nè - Khôi thì thầm, giọng trầm xuống - tối nay rảnh hông? Tui mới lãnh lương làm thêm, đi ăn ốc hông? Quán Ốc 16h, bao ngon.

- Tự dưng rủ đi ăn? Có âm mưu gì đây? - Lam cảnh giác.

- Thì... - Khôi ngập ngừng, gãi gãi đầu - thì áp dụng bài học thôi. Lượng đổi thì chất đổi. Tích lũy đủ tình cảm thì chuyển hóa thành... thành cái gì đó khác tình bạn. Bà học giỏi Văn mà, tự hiểu đi chứ.

Tim Lam hẫng một nhịp, đập thình thịch nghĩ: "Cái tên khùng này, tỏ tình mà cũng dùng triết học nữa trời!". Lam không trả lời, giả bộ quay sang chép bài, nhưng khóe môi không giấu được nụ cười tủm tỉm. Thầy giáo trên bục giảng đang thao thao bất tuyệt về "Thế giới quan duy vật biện chứng".

- Ê, cái áo bữa nay tui mặc cũng mua ở Tân Việt Hòa nè, đẹp hông? - Khôi chỉ vào cái áo thun đen hắn đang mặc.

- Xấu hoắc! - Lam bĩu môi.

- Xấu mà có người đang đỏ mặt kìa.

- Ông đi chết đi!

Hai đứa lại chụm đầu vào cãi nhau chí chóe, tiếng thì thầm to nhỏ chìm giữa tiếng giảng bài. Không ai chịu nhường ai câu nào. Nhưng ở dưới hộc bàn, chằng chịt những vết khắc tên của bao thế hệ sinh viên đi trước, bàn tay ấm áp của Khôi đã mò mẫm tìm được bàn tay nhỏ nhắn của Lam. Khôi nắm lấy, siết nhẹ. Lam giật mình tính rụt lại theo phản xạ, nhưng rồi, những ngón tay cô cứ thế mềm ra, đan vào tay hắn. Nắm chặt.

- Buông ra coi, thầy thấy bây giờ! - Lam rít qua kẽ răng.

- Đâu có sao, thầy đang giảng về mối liên hệ phổ biến mà. Tụi mình đang là mối liên hệ nè.

Lam lắc đầu chịu thua. Ừ thì, oan gia ngõ hẹp. Nhưng mà ngõ hẹp kiểu này, chắc cũng không chán đâu ha?


PHAN THÀNH ĐẠT
PHÚC GIANG
NAM KHA


Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím: Anh trai Kiều Mạch của tôi

    Truyện ngắn Mực Tím: Anh trai Kiều Mạch của tôi

    Ngày anh về, tôi nhất định phải ra đón tận nơi, không gây gổ với anh nữa mà ngoan ngoãn làm một cô em hiền thục. Tôi quyết tâm như thế không phải vì được anh hứa tặng quà đâu, mà vì tôi đã lớn hơn trước một tí tẹo rồi.

    Truyện ngắn Mực Tím: Hai kẻ ngốc nghếch

    Truyện ngắn Mực Tím: Hai kẻ ngốc nghếch

    Ra khỏi lớp, điều mà tôi phát hiện đầu tiên không phải là trời đã ngớt mưa. Đó là khoảnh khắc làm tim tôi thắt lại. Phía trước mặt, Minh và An đang chung một tán ô có màu xanh bầu trời. Họ nói cười vui vẻ.

    Truyện ngắn Mực Tím: Vết bớt hình lửa phượng hoàng

    Truyện ngắn Mực Tím: Vết bớt hình lửa phượng hoàng

    Hai má tôi nóng lên, màu đỏ đã lan ra khắp mặt. Nếu có gương soi ở đây, tôi đoán mặt mình cũng sẽ có màu như vết bớt. Tôi quay sang nhìn Phong, lí nhí nói câu cảm ơn. Cậu chỉ cười, nụ cười như tỏa nắng.

    Truyện ngắn Mực Tím: Có ước mơ vừa được chắp cánh

    Truyện ngắn Mực Tím: Có ước mơ vừa được chắp cánh

    Ngoài kia, tiếng xe vẫn ồn ào như mọi đêm ở Hạnh Thông Tây. Còn ở phía này, nơi căn phòng nhỏ, có một ước mơ vừa được chắp cánh và cũng có người vừa nhận ra mình không hề đơn độc trong ước mơ của chính mình.

    Tọa độ check-in hoa bằng lăng hot nhất Hà Nội

    Tọa độ check-in hoa bằng lăng hot nhất Hà Nội

    Mỗi độ hè về, mùa hoa bằng lăng lại khiến bao nàng thơ rung động bởi sắc tím mộng mơ. Loài hoa ấy cũng báo hiệu một năm học nữa lại kết thúc.

    Truyện ngắn Mực Tím: Khoảng cách ngắn nhất

    Truyện ngắn Mực Tím: Khoảng cách ngắn nhất

    Cao im lặng. Tiếng trò chuyện ồn ào khắp dãy hành lang và tiếng chim hót đầu ngày hòa vào nhau, xen vào bầu không khí im lặng giữa chúng tôi.

    Truyện ngắn Mực Tím: Kịch bản dành cho vai phụ

    Truyện ngắn Mực Tím: Kịch bản dành cho vai phụ

    Hóa ra, hạnh phúc không nhất thiết phải là được sắm vai công chúa trong cổ tích. Chỉ cần gặp đúng người biết trân trọng giá trị thật của mình, ngay cả một “cái cây” khô cằn cũng có thể nở hoa rực rỡ nhất trong mùa hè năm ấy.

    Truyện ngắn Mực Tím: Quả cầu tuyết

    Truyện ngắn Mực Tím: Quả cầu tuyết

    Mùa hè sau trở về thăm lại quê nhà, việc đầu tiên Thi làm là đi tìm gặp Trâm. Đôi bạn sẽ lại ngồi dưới gốc xoan, nhấm nháp những chiếc bánh quy thơm giòn và thủ thỉ biết bao nhiêu là chuyện.

    Truyện ngắn Mực Tím: Tiếng đàn dở dang

    Truyện ngắn Mực Tím: Tiếng đàn dở dang

    Ánh không chắc có thể để ai bước vào thế giới của mình, nhưng lần đầu tiên, Ánh cảm thấy có lẽ việc mở lòng cũng không phải là điều quá tệ.

    5 bài thơ tham dự Hội thi Sáng tác văn học

    5 bài thơ tham dự Hội thi Sáng tác văn học

    Mời bạn đọc 5 bài thơ tham dự Hội thi sáng tác văn học dành cho đội viên, học sinh lần 9 năm 2025-2026.