img

Tôi ngán ngẩm nhìn con bạn thân qua màn hình điện thoại. My trông hốt hoảng và bứt rứt quá, như thể có ai dí dao vào cổ ép nó phải làm gì đó vậy, nhưng mà rõ ràng là không có con dao nào cả, đều là nó tự huyễn hoặc mình khi để cho tâm trí chạy chơi quá xa theo những nỗi sợ.

Hít một hơi thật sâu, tôi nói: "Thôi được rồi, bây giờ mày bình tĩnh lại đã, chỉ có mỗi chuyện Nam đến thư viện học nhóm chung với mấy đứa bạn trong đó có đứa con gái mà cậu ấy bị ghép đôi trêu đùa thôi mà, đã xảy ra chuyện gì đâu?".

"Không phải như thế, tao cảm thấy lần này khác lắm, có vẻ như cậu ấy thật sự thích cô ta hay sao ấy. Hai người đó còn nhìn nhau cười vui vẻ lắm, tao núp sau giá sách thấy cả rồi". My cắn móng tay bất an nói.

Tôi thở dài ngán ngẩm nói: "Mày lại lén theo dõi Nam à, cậu ấy không thích vậy đâu, để cậu ấy thở chút đi. Tao tin Nam, với cái tính lo lắng thái quá còn hay suy diễn lung tung của mày, thì tao thấy tám phần là mày lại tưởng tượng rồi sợ hãi vớ vẩn thôi chứ có chuyện gì đâu".

Nói rồi, tôi lôi chiến tích "vẽ gà còn thêm đuôi công" những lần con bạn tưởng tượng suy diễn rồi làm mình làm mẩy với bạn trai nó ra, mà đây cũng đâu phải là lần đầu. Tôi chợt thấy cảm thông cho Nam, không biết làm sao cậu ấy có thể chịu được một đứa đỏng đảnh còn thích gây sự như con bạn tôi.

My nghe tôi nói một thôi một hồi thì mắt rưng rưng giả vờ thút thít khóc, nhưng mà tôi kệ nó diễn trò, chợt cảm thấy mình cũng không phải là mẹ của nó, nhưng nó lại quá phụ thuộc dựa dẫm vào mình. My có tính cách như này cũng vì mẹ nó mất sớm, ba nó đã vô cùng nuông chiều nó mà ra.

Đang không biết phải làm sao thì chợt thấy mắt con bạn vụt sáng, sau đó cả khuôn mặt đang bí xị dần dần chuyển hồng hào rồi cười rạng rỡ như một đóa hoa. Tôi ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì nó đã hắng giọng, ném luôn cái khăn tắm đang quấn trên tóc ra rồi dí mặt vào màn hình điện thoại, nháy mắt nói với tôi:

"Nam hẹn tao đi ăn đêm, chắc đúng là không có chuyện gì như mày nói rồi, thôi tao đi chơi đây, bạn yêu ngủ ngon nhé!". Giọng nó hí hửng vô cùng, trước khi cúp máy còn giả vờ trao cho tôi một nụ hôn gió nữa chứ.

Truyện ngắn Mực Tím: Thùng rác bất đắc dĩ - Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

Màn hình tối đen, tôi ngơ ngác hơn chục giây mới lấy lại tỉnh táo, nghiến răng tức giận nói: "Con nhỏ điên này nó coi mình là sọt rác à, lần sau tìm mình vì mấy cái chuyện ghen tuông tầm phào như thế này thì cứ mặc kệ, tổn thương quá sức mà, hừ!".

Nói rồi tôi đứng dậy mở toang cửa sổ để gió đêm thổi vào mặt, dõi mắt nhìn ra con đường vắng lặng trước nhà, chỉ có mỗi ánh đèn vàng cam chợt sáng chợt tối lấp lóa đằng sau tán cây.

Gió mát quá, đêm yên tĩnh và bầu không khí thoáng đãng khiến lòng tôi bình tĩnh lại, tôi vô thức ngồi xuống rồi cứ thế chống cằm ngẩn người nhìn ra cửa sổ.

Tôi và My quen nhau từ thời mẫu giáo. Con bạn hồi đó mít ướt và trông nhỏ bé như một chiếc kẹo vậy, nhưng lúc ấy tôi không thích mấy đứa con gái trông yếu ớt còn thích khóc nhè như vậy nên không chơi với nó.

Nhưng rủi thay mẹ tôi có tính hay thương người, cũng thích lo chuyện bao đồng, vậy nên trong một lần mẹ đến đón tôi ở nhà trẻ gặp đúng lúc cô giáo có việc gấp phải về trước trong khi còn vài bạn chưa được bố mẹ tới đón, thế là mẹ tôi nhiệt tình nhận lời giúp cô trông chừng đến khi ba mẹ tụi nhỏ tới đón thì thôi.

Chờ lâu thật là lâu, trời nhá nhem tối rồi, các bạn khác đều được ba mẹ tới đón nhưng vẫn chưa thấy ba mẹ My đâu. Mẹ tôi thấy vậy hỏi nó có nhớ số điện thoại của ba mẹ không để gọi hỏi thử, nhưng nó lại nói là nó không có mẹ chỉ có ba thôi, còn tỏ ra rất đáng thương vì ba nó cũng luôn bận rộn không có thời gian quan tâm tới nó nữa chứ.

Nghe vậy tôi mềm lòng, lấy cây kẹo mút cầu vồng lớn mà lúc trước tôi đã khăng khăng giấu đi đưa cho My, còn an ủi nó, làm bạn với nó nữa chứ. Đợi ba của My tới đón biết chuyện, cũng rất hào phóng mua tặng tôi một chiếc bánh kem hình thỏ hồng rất xinh đẹp, thế là từ đó hai đứa tôi trở thành bạn.

Làm bạn với nhau cũng hơn 12 năm rồi, vì một chiếc kẹo mút mà nó và tôi gắn kết với nhau rồi bị My đeo bám thật nhiều năm. Tôi làm bạn với nó bao nhiêu năm thì cũng làm thùng rác của nó chừng ấy năm, ngẫm lại thì chỉ muốn đánh cho một trận rồi đá bay đứa bạn đỏng đảnh gà mờ này đi.

Càng nghĩ càng chán, tôi lại mở điện thoại lướt Face dạo, trên trang cá nhân của tôi có rất nhiều hình ảnh chụp chung giữa tôi và My, cũng có nhiều sự kiện có dấu ấn chung của hai đứa.

Nhưng giờ My lớn rồi, nó cũng đã có bạn trai nên để nó tự lập đi thôi chứ không thể phụ thuộc vào tôi, rồi coi tôi như thùng rác trút những năng lượng tiêu cực của nó xuống nữa.

"Quyết định rồi, mình phải thi đại học ở một thành phố thật xa, không được để My bám theo nữa. Mình muốn tự do, không muốn trở thành bảo mẫu bất đắc dĩ của con bạn thân nữa".

Tôi mím môi, quyết tâm nói. Trước tiên phải giữ bí mật đã, nếu không thể nào con nhỏ này cũng sẽ bám theo tôi thôi, bạn thân thì bạn thân nhưng nó có xu hướng dựa dẫm ỷ lại vào tôi quá nhiều.

Với căn bệnh rối loạn lo âu của My, thể nào nó cũng đòi bám theo tôi tới tận trường đại học mà tôi học, như thế thì mệt mỏi lắm, tôi muốn tận hưởng cuộc sống sinh viên tự do tuyệt vời nhất cơ.

Truyện ngắn Mực Tím: Thùng rác bất đắc dĩ - Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

Từ nhỏ, mẹ tôi đã luôn dạy tôi phải độc lập tự chủ rồi. Là con gái, dù có dịu dàng hiền lành bao nhiêu cũng phải tự chủ, có chính kiến có ước mơ của riêng mình, tự mình làm được những việc mình muốn làm mà không được hoàn toàn phụ thuộc dựa dẫm vào bất cứ ai, chỉ có như vậy thì mới có thể có được vui vẻ hạnh phúc thật sự.

Giống như một bông hoa hồng có gai, càng là con gái, càng xinh đẹp thì càng phải biết tự bảo vệ bản thân, nếu phụ thuộc dựa dẫm vào bất cứ ai nếu người đó không thể đáp ứng kỳ vọng của mình thì sẽ đau khổ lắm.

Vậy nên người khác làm gì cho tôi hay không là việc của họ, còn tôi thì nhất định phải tự mình chủ động làm việc mình muốn làm, tự mình mang đến hạnh phúc cho mình, dù sau này tôi có gặp và yêu bất cứ ai cũng có thể chăm sóc cho chính mình thật tốt.

Không biết có phải như thế không mà tôi lại va phải một đứa như My, tôi có cảm giác con nhỏ dựa dẫm vào tôi như mẹ của nó vậy, không ít lần tôi đã nghiêm khắc nói chuyện để "sửa sang" lại tư duy suy nghĩ cho nó, nhưng rồi đâu lại vào đấy, nó vẫn cứ hành động như nó muốn mà chẳng có chút tiến triển nào.

Giờ nhớ lại cuộc điện thoại vừa rồi, tôi chợt ngán ngẩm thở dài, bố My cưng chiều nó, đến bạn trai nó hiện tại cũng cưng chiều nó, nó còn có tôi để dựa dẫm phụ thuộc như là mẹ nữa, nên nó mãi không chịu thay đổi để trưởng thành hơn là đúng rồi.

Thôi, tôi không biết phải làm sao với nó nữa, chỉ là tôi không muốn mình cứ phải trở thành thùng rác "bất đắc dĩ" cho con bạn thân như thế này.

Rõ ràng là nếu My không kiếm chuyện tự làm khổ mình, tự làm mình mệt mỏi bằng chính suy nghĩ của nó thì nó sẽ sống rất sung sướng và đủ đầy với những tình cảm mà nó nhận được từ người thân và bạn bè xung quanh.

Nhưng mà My vẫn như vậy, có lẽ nó cần được người khác quan tâm nên chẳng thèm quản lý tâm trí, cứ để tâm trí dẫn dắt để lạc lối trong những ảo tưởng bị khơi gợi bởi nỗi sợ và sự thiếu tự tin bên trong nó.

Haizzz, tôi phải làm gì nhỉ? Có lẽ cứ để nó như vậy đi, chẳng ai có thể giúp My ngoài chính nó. Cũng chẳng ai có thể giúp tôi ngoài chính bản thân tôi, tôi không muốn trở thành thùng rác bất đắc dĩ nữa, vậy nên quyết định dứt khoát: nhất định phải thi đại học ở một thành phố khác với My, không để nó bám theo tôi nữa. Hy vọng thời gian trôi qua nó có thể dần dần trưởng thành hơn.

MINH HOA EJ
PHÚC GIANG
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím: Hai kẻ ngốc nghếch

    Truyện ngắn Mực Tím: Hai kẻ ngốc nghếch

    Ra khỏi lớp, điều mà tôi phát hiện đầu tiên không phải là trời đã ngớt mưa. Đó là khoảnh khắc làm tim tôi thắt lại. Phía trước mặt, Minh và An đang chung một tán ô có màu xanh bầu trời. Họ nói cười vui vẻ.

    Truyện ngắn Mực Tím: Vết bớt hình lửa phượng hoàng

    Truyện ngắn Mực Tím: Vết bớt hình lửa phượng hoàng

    Hai má tôi nóng lên, màu đỏ đã lan ra khắp mặt. Nếu có gương soi ở đây, tôi đoán mặt mình cũng sẽ có màu như vết bớt. Tôi quay sang nhìn Phong, lí nhí nói câu cảm ơn. Cậu chỉ cười, nụ cười như tỏa nắng.

    Truyện ngắn Mực Tím: Có ước mơ vừa được chắp cánh

    Truyện ngắn Mực Tím: Có ước mơ vừa được chắp cánh

    Ngoài kia, tiếng xe vẫn ồn ào như mọi đêm ở Hạnh Thông Tây. Còn ở phía này, nơi căn phòng nhỏ, có một ước mơ vừa được chắp cánh và cũng có người vừa nhận ra mình không hề đơn độc trong ước mơ của chính mình.

    Tọa độ check-in hoa bằng lăng hot nhất Hà Nội

    Tọa độ check-in hoa bằng lăng hot nhất Hà Nội

    Mỗi độ hè về, mùa hoa bằng lăng lại khiến bao nàng thơ rung động bởi sắc tím mộng mơ. Loài hoa ấy cũng báo hiệu một năm học nữa lại kết thúc.

    Truyện ngắn Mực Tím: Khoảng cách ngắn nhất

    Truyện ngắn Mực Tím: Khoảng cách ngắn nhất

    Cao im lặng. Tiếng trò chuyện ồn ào khắp dãy hành lang và tiếng chim hót đầu ngày hòa vào nhau, xen vào bầu không khí im lặng giữa chúng tôi.

    Truyện ngắn Mực Tím: Kịch bản dành cho vai phụ

    Truyện ngắn Mực Tím: Kịch bản dành cho vai phụ

    Hóa ra, hạnh phúc không nhất thiết phải là được sắm vai công chúa trong cổ tích. Chỉ cần gặp đúng người biết trân trọng giá trị thật của mình, ngay cả một “cái cây” khô cằn cũng có thể nở hoa rực rỡ nhất trong mùa hè năm ấy.

    Truyện ngắn Mực Tím: Quả cầu tuyết

    Truyện ngắn Mực Tím: Quả cầu tuyết

    Mùa hè sau trở về thăm lại quê nhà, việc đầu tiên Thi làm là đi tìm gặp Trâm. Đôi bạn sẽ lại ngồi dưới gốc xoan, nhấm nháp những chiếc bánh quy thơm giòn và thủ thỉ biết bao nhiêu là chuyện.

    Truyện ngắn Mực Tím: Tiếng đàn dở dang

    Truyện ngắn Mực Tím: Tiếng đàn dở dang

    Ánh không chắc có thể để ai bước vào thế giới của mình, nhưng lần đầu tiên, Ánh cảm thấy có lẽ việc mở lòng cũng không phải là điều quá tệ.

    5 bài thơ tham dự Hội thi Sáng tác văn học

    5 bài thơ tham dự Hội thi Sáng tác văn học

    Mời bạn đọc 5 bài thơ tham dự Hội thi sáng tác văn học dành cho đội viên, học sinh lần 9 năm 2025-2026.

    Truyện ngắn Mực Tím: Lãng mạn là khi có cậu

    Truyện ngắn Mực Tím: Lãng mạn là khi có cậu

    Cô bạn quay sang nhìn tôi nói: “Sao mà họ lại lãng mạn đến thế không biết?”. Chưa đầy một giây sau, cô lại gật gù bồi thêm câu quen thuộc: “Mà thôi, khô khan như cậu thì làm sao hiểu nổi thế nào là lãng mạn?”.