Bài tham dự sân chơi viết Chuyến xe mùa xuân: Những cuộc trở về từ sân ga

Thứ sáu, 27/02/2026 15:16 (GMT+7)

Mời bạn đọc tản văn Những cuộc trở về từ sân ga tham dự sân chơi viết Chuyến xe mùa xuân của tác giả Lưu Đức Trí.

Bài tham dự sân chơi viết Chuyến xe mùa xuân: Những cuộc trở về từ sân ga - Ảnh 1.

Ảnh minh hoạ.

Tôi không nhớ mình đã có mặt ở sân ga đón ba về nhà ăn Tết từ khi nào. Nhưng mỗi khi Tết đến gần, chỉ cần nghĩ đến khoảng sân ga rộng, những đường ray kéo dài hun hút và tiếng còi tàu vang lên giữa dòng người đông đúc là tôi biết mùa xuân đã về. 

Năm nào cũng vậy, tôi ra ga từ sớm hơn giờ tàu đến. Không phải vì sợ trễ, mà vì muốn được đứng đó lâu thêm một chút, để cảm nhận cái không khí rộn ràng. Người đến, người đi, tay xách nách mang, ai cũng mang theo dáng vẻ tất bật nhưng ánh mắt rạng rỡ vì sắp được trở về nhà. 

Trước khi tàu dừng ở sân ga luôn có giọng của phát thanh viên vang lên, thông báo đoàn tàu sắp đến. Chỉ một câu quen thuộc thôi mà tim tôi lúc nào cũng đập nhanh hơn. Tôi đứng sát về phía trước, mắt dõi theo đường ray, trong đầu hiện lên một suy nghĩ, không biết sau cánh cửa toa tàu kia, ba sẽ bước xuống lúc nào. 

Ba tôi đi công tác xa nhà, những cuộc gọi vội, những lần chỉ nhìn nhau qua màn hình, tất cả đều không thể thay thế cảm giác được gặp lại. Vì thế, khoảnh khắc đoàn tàu chầm chậm dừng bánh, dòng người bắt đầu ùa xuống, tôi vừa nhìn vừa tìm, vừa hồi hộp vừa sợ mình lỡ mất khoảnh khắc quan trọng. Giữa biển người ấy, việc nhận ra một dáng quen thuộc đôi khi lại khó đến vô cùng. 

Cho đến khi thấy ba vẫn chiếc túi cũ đeo vai, vẫn dáng đi nhanh như sợ người đợi phải chờ lâu, tôi mới thật sự thở phào. Không có lời nào đặc biệt, chỉ là một cái nhìn, một nụ cười, nhưng đủ để mọi khoảng cách của một năm dài bỗng thu lại trong vài bước chân bước vội.

Sân ga lúc ấy vẫn ồn ào như thế, nhưng với tôi, mọi âm thanh dường như dịu xuống. Tôi chợt hiểu vì sao bao năm qua mình luôn thấy những chuyến tàu cuối năm thật khác. Chúng không chỉ chở hành khách, mà chở cả sự trở về, chở những cuộc đoàn viên và cả những nhớ nhung âm thầm tích góp suốt tháng ngày xa cách. 

Và rồi khi cùng ba bước ra khỏi sân ga, tôi biết mùa xuân đã theo chúng tôi về nhà. Chẳng phải trên cành hoa hay món quà gì to tác, mà ở chính giây phút gặp lại người thân, cũng là gặp lại gia đình sau một năm dài mong đợi, đó mới là điều tôi nôn nao mỗi dịp Tết đến xuân về.

LƯU ĐỨC TRÍ

Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên

    Đáp án: