img

Năm lớp 9, tôi chuyển trường.

Không có lý do gì đặc biệt, chỉ là gia đình tôi chuyển nhà về vùng ven thành phố để tiết kiệm chi phí sinh hoạt. Tôi rời khỏi lớp cũ, nơi có nhóm bạn thân suốt từ hồi lớp 6, rời khỏi góc sân quen thuộc dưới tán cây phượng nơi chúng tôi từng ăn trưa, và cả thư viện nhỏ luôn có những cuốn truyện tranh tôi thích.

Trường mới chẳng hề đáng sợ, chỉ là... tôi không có ai để nói chuyện.

Mỗi sáng tôi ngồi im lặng trong lớp, nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng len lỏi qua dãy hành lang, quét lên nền gạch những vệt sáng như dải ruy băng. Trong khi các bạn cười đùa, xì xào đủ thứ chuyện, tôi ngồi yên như một bóng cây không ai để ý đến.

Rồi tôi gặp Quân.

Cậu ấy không quá nổi bật, nhưng là kiểu người lúc nào cũng có gì đó lấp lánh trong mắt, kiểu người nhìn cái gì cũng thấy thú vị, cũng muốn nói chuyện. Tôi chẳng để ý nhiều, cho đến một hôm mưa lớn.

Trường tan muộn, ai cũng chạy ào ra cổng. Tôi lủi thủi đứng dưới mái hiên, nhìn màn mưa trắng xóa. Không mang áo mưa, cũng chẳng có ô.

"Ê". Một giọng nói vang lên cạnh tôi.

Quân chìa cho tôi một chiếc ô, loại dù xếp nhỏ xíu, bạc màu ở viền mép. "Đi chung không?".

Tôi ngập ngừng. "Nhưng... cậu không ướt à?".

"Không sao. Nhà gần. Đi thôi".

Truyện ngắn Mực Tím: Những mùa hè không tên - Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

Và thế là chúng tôi đi dưới cơn mưa đầu mùa hè, dù chẳng nói gì nhiều. Tôi nhớ rõ cảm giác nước mưa đọng trên bắp chân, những cái bắn tung tóe khi bước qua vũng nước, và nụ cười nghiêng nghiêng của Quân khi cậu ấy kể chuyện mình từng bị ngã vì đuổi theo... một con mèo hoang.

Từ đó, tôi bắt đầu có bạn.

Quân có một thói quen kỳ lạ: cậu ấy hay ghi lại những chuyện vụn vặt vào một quyển sổ nhỏ. "Ghi chi mấy cái linh tinh đó?" - một hôm tôi hỏi, khi thấy Quân đang hí hoáy viết sau giờ học.

"Để sau này nhớ lại. Mình hay quên lắm" - Quân cười.

Cậu ấy không chỉ ghi chuyện lớn, mà cả mấy thứ rất vặt vãnh: "Hôm nay bạn Hiền làm mất bút, cả lớp đi tìm dưới gầm bàn". Hay: "Chiều nay trời mưa, mình và Hà tranh nhau cái ô rách".

Lần đầu tiên có người ghi lại những chuyện nhỏ nhặt có tôi trong đó, tôi thấy lòng ấm lên như một que diêm vừa cháy sáng trong đêm.

Chúng tôi dần chơi thân hơn.

Giờ ra chơi, tôi không còn ngồi một mình nữa. Chúng tôi kể nhau nghe về bài kiểm tra toán khó như trời hành, về cô giáo văn hay hỏi mấy câu triết lý mà chẳng ai trả lời được, và cả chuyện nhà nữa, tôi kể về đứa em hay vẽ bậy lên tường, còn Quân kể về bà ngoại nấu món canh khổ qua ăn "đắng muốn khóc".

Tình bạn ấy đến nhẹ nhàng như thế.

Đến nỗi, tôi không nhận ra mùa hè đang đến gần và cùng với nó là kỳ thi chuyển cấp.

Tháng 6.

Cả lớp vùi đầu trong bài tập ôn thi, trong tiếng thở dài và lo lắng. Quân vẫn cười, vẫn ghi chép đủ thứ vào quyển sổ, nhưng tôi bắt đầu thấy cậu ấy hay im lặng hơn.

Một buổi chiều, khi chúng tôi cùng ngồi trên sân thượng trường học - nơi gió lồng lộng và mùi nắng khô khốc, tôi hỏi:

"Cậu có định thi vào trường chuyên không?".

Quân gật đầu, nhưng không cười như mọi khi. "Ba mẹ muốn vậy".

"Còn cậu?".

"...Mình muốn học vẽ".

Tôi sững người. "Vẽ?".

"Ừ". - Quân mỉm cười: "Nhưng chắc không được đâu. Nhà mình không khá giả, mà nghề đó thì... ba mẹ sợ".

Tôi không biết nói gì. Chỉ thấy trái tim mình nhói lên vì giấc mơ ai đó bị ép phải cất đi.

Tôi bắt đầu viết nhật ký. Có lẽ vì ảnh hưởng từ Quân.

Tôi ghi vào đó những thứ mình không dám nói: nỗi sợ không đậu, nỗi lo bị bỏ lại phía sau, và cả sự buồn bã khi thấy Quân ngày càng ít cười. Tôi không dám hỏi thêm gì, chỉ lặng lẽ chờ cậu ấy lên tiếng.

Nhưng Quân không nói.

Cho đến ngày thi, chúng tôi chỉ nói chuyện bình thường như thể sợ nếu chạm vào điều gì đó sâu hơn, sẽ khiến mọi thứ trở nên nghiêm trọng quá mức.

Sau kỳ thi, tôi nhận được kết quả đậu vào trường công gần nhà. Còn Quân... không ai biết. Cậu ấy đột nhiên biến mất khỏi nhóm chat lớp, không trả lời tin nhắn của ai.

Tôi đến tìm.

Nhà Quân ở một con hẻm nhỏ, tường rêu phong xanh xám, có mùi nước mưa đọng lâu ngày. Bà ngoại cậu ấy mở cửa, nhìn tôi hiền lành:

"Quân về quê với mẹ nó rồi con. Ở tạm đó một thời gian".

Tôi đi về trong cơn mưa như trút. Ướt đẫm, lạnh buốt, và trống rỗng.

Một tháng sau, tôi nhận được thư.

Không phải email, không phải tin nhắn. Là một bức thư thật, bằng giấy, chữ viết tay.

Truyện ngắn Mực Tím: Những mùa hè không tên - Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

"Chào Hà. Mình không biết bắt đầu thế nào. Nhưng chắc cậu đang thắc mắc vì sao mình biến mất vậy đúng không?

Mình xin lỗi.

Kết quả thi không tốt như mong đợi. Ba mẹ rất buồn, và mình... thấy có lỗi với mọi người. Họ bảo mình về quê nghỉ ngơi một thời gian. Ở đây yên tĩnh lắm, không có mạng, nhưng buổi tối có thể nghe tiếng dế kêu, và mình lại bắt đầu vẽ.

Mình không biết tương lai sẽ thế nào, nhưng lần đầu tiên mình thấy rõ một điều: mình thật sự muốn làm một điều gì đó thuộc về mình không phải để ai vui lòng. Mình vẫn đang cố gắng thuyết phục ba mẹ. Hy vọng một ngày nào đó, mình sẽ được đi học ngành mình thích.

Còn cậu, nhớ giữ gìn sức khỏe. Nhớ ăn sáng đàng hoàng, đừng có học quá khuya rồi ngủ gục trong lớp như đợt ôn thi. À, còn nữa - tớ để quyển sổ ở trong ngăn bàn cũ. Tớ nghĩ cậu sẽ thích đọc nó.

Tạm biệt nhé hoặc đúng hơn là hẹn gặp lại.

Quân".

Tôi chạy đến lớp cũ, lục tìm ngăn bàn bên cửa sổ. Quyển sổ bìa đen vẫn nằm ở đó, cũ kỹ, quen thuộc.

Tôi mở ra.

Dòng đầu tiên ghi: "Ngày đầu tiên gặp bạn mới - bạn Hà, tóc cắt ngang vai, ánh mắt nhìn lơ đễnh như mây. Mình nghĩ bạn ấy buồn".

Trang cuối cùng viết: "Không biết khi nào gặp lại, nhưng nếu có dịp, mình muốn kể cho Hà nghe về giấc mơ thật sự của mình".

Mùa hè năm đó, tôi không đi chơi đâu xa, không cắm trại, không đi biển. Nhưng tôi có một tình bạn đẹp như cuốn sổ tay, như chiếc ô cũ, như bức thư giữa mùa hè.

Và dù thời gian có trôi, tôi tin, ở đâu đó, Quân vẫn đang vẽ và vẫn là người bạn đầu tiên ghi tên tôi vào ký ức cậu ấy.

NGUYỄN THỊ MỸ DUNG
PHÚC GIANG
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Viết cho gen alpha: Má nói con trai của má sắp mười lăm tuổi rồi đó...

    Viết cho gen alpha: Má nói con trai của má sắp mười lăm tuổi rồi đó...

    Chợt nhớ hôm qua, khi Khoa về nhà với lấm chấm vụn giấy trang kim lấp lánh trên áo, má nói con trai của má sắp mười lăm tuổi rồi đó...

    Truyện ngắn Mực Tím Xuân: Chỉ mới bắt đầu

    Truyện ngắn Mực Tím Xuân: Chỉ mới bắt đầu

    Máy bay cất cánh, Alex mở sổ tay ra nhìn những dòng chữ mà cậu ghi chép. Giữa những trang kể về ký ức của mẹ, giờ có thêm những câu chuyện của chính cậu. Nếu ngày nào đó mẹ quay lại Việt Nam, mẹ sẽ không chỉ có một mình.

    Mùa xuân vươn mình thức dậy: Nằm nghe trời thở

    Mùa xuân vươn mình thức dậy: Nằm nghe trời thở

    Tôi bước đi xuống dưới chân đồi, khi đã ghi lại quá nhiều sự an yên của đất Mẹ mặc dù cuộn phim trống trơn. Vì lòng tôi đã thay chiếc máy ảnh chụp lại những khoảnh khắc đó. Khoảnh khắc khi mùa xuân vươn mình thức dậy.

    Chiếc "chìa khoá" mở lối hội nhập

    Chiếc "chìa khoá" mở lối hội nhập

    Tiếng Anh đã được định hướng trở thành ngôn ngữ thứ hai trong trường học. Nhiều bạn trẻ tích cực đầu tư trau dồi ngoại ngữ này, xem đây là “chìa khóa” để hội nhập thế giới.

    Tản văn Mực Tím Xuân: Món quà của năm mới

    Tản văn Mực Tím Xuân: Món quà của năm mới

    Nếu trái tim còn biết chờ nhau trong phút giao thừa, còn biết nôn nao khi nhớ về một mâm cơm sum họp, còn biết ấm lên khi nghĩ đến gia đình, thì ta vẫn còn một nơi để trở về, để hy vọng.

    Thanh xuân mình có... crush

    Thanh xuân mình có... crush

    Khi thích thầm (crush) một ai đó, có bạn nhận được “lời hồi đáp”, có bạn bị bơ đẹp… Nhưng không thể phủ nhận, crush là một phần ký ức, một phần thanh xuân trong sáng, tươi đẹp.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa xuân trở lại

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa xuân trở lại

    Ngoài cửa sổ, nắng đã vào sâu hơn trong lớp học. Và ở chỗ ngồi cuối dãy, lần đầu tiên sau nhiều ngày, khoảng trống được lấp đầy không chỉ bằng một thân người, mà bằng cả niềm tin vừa được giữ lại.

    Có một trái tim yêu tiếng Việt

    Có một trái tim yêu tiếng Việt

    Cuối tháng 8, chuyến bay từ Kuala Lumpur hạ cánh xuống Nội Bài đưa Lê Nguyễn Lưu An (17 tuổi) trở về Việt Nam. Đây là dịp cô bạn xuất hiện trên sân khấu đặc biệt, nơi An được vinh danh là Sứ giả tiếng Việt ở nước ngoài trẻ tuổi nhất năm 2025.

    Gen Z và hành trình bước ra thế giới

    Gen Z và hành trình bước ra thế giới

    Thời đại kết nối toàn cầu, nhiều bạn trẻ Việt Nam đã mạnh dạn, tự tin bước ra thế giới. Các bạn không chỉ nỗ lực học tập, quan sát, trải nghiệm những điều tích cực trong môi trường mới, mà còn giới thiệu, quảng bá những điều thú vị ở quê nhà với bạn bè quốc tế.

    Green gen - Thế hệ xanh

    Green gen - Thế hệ xanh

    Chuyên trang Green Gen - Thế hệ xanh sẽ giới thiệu và đồng hành cùng bạn vì mục tiêu chung: cách giới trẻ nhìn nhận những thách thức môi trường, “bật công tắc” thay đổi tư duy và hành động thiết thực để góp phần vào sự phát triển kỷ nguyên xanh của tương lai.