img

Ngân là con của bác hàng xóm.

Hai chúng tôi là bạn từ bé. Chúng tôi đã học cùng trường mẫu giáo, cùng trường tiểu học, rồi cùng lớp cấp hai, nhưng lên cấp ba thì không học cùng nữa. Dẫu vậy, tôi và Ngân rất thân thiết.

Lúc chiều, học thêm toán về, tôi nhận được tin nhắn của Ngân. Nó bảo tôi sang nhà nó chơi, nó mới mua được một món đồ cũng hay ho lắm. Vậy là tôi sang nhà nó.

Bố, mẹ và anh đã đi làm nên chỉ còn mỗi nó ở nhà. Lúc tôi lên phòng nó, màu nước đã được để sẵn trên sàn. Đó không phải màu nước dạng tuýp, cũng không phải dạng hũ, mà là dạng nén. Tức là, màu nước đã được nén thành các viên và để vào khay.

Tôi đang mặc váy trắng, nên có chút ngần ngại khi thấy khay màu nước.

- Ngồi xuống đi - Ngân giục tôi.

Tôi nhẹ nhàng ngồi xuống sàn. Ngân cũng ngồi xuống, đối diện tôi. Rồi nó đưa tôi một tờ giấy A5 và một cây bút chì.

- Mày thích gì thì vẽ đi.

Đúng là tôi thích vẽ, nhưng đã lâu rồi tôi chẳng vẽ gì, nên giờ đây tôi chẳng có gì để vẽ. Nhưng tôi vẫn nhận lấy giấy bút từ tay Ngân, và những nét vẽ đầu tiên dần xuất hiện trên giấy.

Tôi vẽ bầu trời, bãi cỏ, và một cây thông. Chỉ có một cây thông mà thôi. Nhìn sang Ngân, tôi thấy nó đang vẽ hoa hồng.

Vừa vẽ, chúng tôi vừa trò chuyện. Ngân kể với tôi rằng thứ sáu tuần trước nó đi học muộn nhưng không bị trừ điểm thi đua, vì chính sao đỏ cũng đi học muộn. Tôi cũng kể với nó về cô dạy ngữ văn lớp tôi.

Truyện ngắn Mực Tím: Mùa đia qua - Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

Cô chuyển công tác, nên thứ năm tuần trước là buổi dạy cuối cùng của cô ở trường tôi. Hôm ấy lớp tôi có tiết của cô.

Chúng tôi mua một bó hướng dương nhỏ làm quà chia tay, và đã chụp với cô một tấm ảnh làm kỷ niệm. Nhỏ lớp trưởng còn viết thiệp tặng riêng cô.

Chúng tôi có thể trò chuyện hàng tiếng đồng hồ mà không biết chán, bởi chúng tôi không chỉ nói về trường lớp mà còn về phim ảnh, về những chuyến đi chơi, những bộ váy xinh, và giờ đây là về những ô màu vẽ.

- Ê, màu này nhìn ổn phết đấy.

Tôi nói lúc đang tô màu bầu trời. Tôi làm ướt cọ, sau đó chấm vào ô màu để lấy màu. Màu lên rất mượt. Tôi bắt đầu thích cảm giác khi cây cọ lướt trên giấy, mềm mại và dịu dàng.

- Mày thích vẽ từ bao giờ thế?

- Chẳng biết nữa - Ngân đang tô màu hoa hồng, vui vẻ đáp lời tôi. - Tao hay xem video người ta vẽ tranh, thấy thích quá nên mua màu về.

Chúng tôi vừa hoàn thành tranh thì bố mẹ Ngân về.

Khi vẽ tranh, tôi thấy tâm trí mình dịu lại. Tôi chỉ quan tâm việc tô tranh sao cho màu lên thật mịn, thật đều, không một việc nào khác có thể làm tôi bận tâm nữa.

Ngân bảo tôi rằng nhỏ cũng thấy hệt vậy. Nhỏ yêu việc vẽ tranh này mất rồi.

* * *

Ba giờ sáng.

Tôi bị đánh thức bởi tiếng đồ đạc đổ vỡ phát ra từ nhà hàng xóm. Tò mò, tôi đứng bên cửa sổ nhìn ra.

Nhà Ngân vẫn đang sáng đèn.

Tôi lấy điện thoại, vội nhắn Ngân hỏi xem mọi thứ có ổn không. Lần gần nhất Ngân hoạt động là hai tiếng trước.

Tức là một giờ sáng ư?

Tôi vẫn nhìn về phía nhà Ngân, thầm mong mọi chuyện đều ổn.

* * *

Tôi gặp Ngân ngay trong chiều hôm đó, nhưng không phải ở trong phòng Ngân mà là phòng của tôi. Là tôi mời Ngân sang nhà tôi.

Ngân nhìn không ổn chút nào. Mắt nó sưng, còn mặt phờ phạc thấy rõ. Khi ngồi xuống ghế, nó ngay lập tức ngả người vào lưng tựa, vẻ mệt mỏi lộ rõ.

Tôi pha cho Ngân một cốc trà bạc hà. Nhận lấy cốc trà, nó không uống ngay mà mắt cứ nhìn đi đâu, làm tôi phải nhắc uống.

- Mày mệt vậy thì hồi sáng học kiểu gì?

- Tao nói thật, sáng tao toàn ngủ gật.

- Sao, giờ mày kể với tao được chưa?

Ngân đưa cốc trà lên môi, uống một ngụm.

- Tao... - Nó ngập ngừng. Mắt nó không nhìn tôi, mà nhìn vào bức tường trắng toát trước mặt. - Bố mẹ tao sắp ly hôn.

- Gì hả? - Tôi gần như hét lên. Không cách gì tin nổi.

Ngân không nói gì nữa. Tôi cố tìm lý do bố mẹ Ngân chia tay, nhưng chẳng tìm nổi, vì đối với tôi, gia đình nó là hoàn hảo rồi: bố mẹ đều có việc làm ổn định, anh nó và nó đều được nuôi dạy đàng hoàng. Bố nó thì chẳng có thói hư tật xấu gì.

- Ê, tao không tin được luôn á...

- Thì tao cũng có tin được đâu - Ngân thở dài. - Cách đây mấy tháng mẹ tao gặp lại mối tình đầu. Chú ấy ly hôn rồi. Giờ mẹ tao ly hôn để đến với chú ấy.

- Hôm trước tao nghe nhà mày bể đồ đạc, là bố mày đập hả?

- Ừ, bố tao xin mẹ đừng ly hôn, nhưng mẹ tao nhất quyết ly hôn cho bằng được, bố tao giận quá nên vậy.

Tôi đã nghe đâu đó rằng cho dù thế gian đổi dời ra sao, người ta vẫn không thể nào quên mối tình đầu.

Mẹ của Ngân gặp lại mối tình đầu. Mẹ Ngân được hạnh phúc rồi. Vậy thì phần không hạnh phúc còn lại được để cho ai?

Chuyện của người lớn thật phức tạp.

Giờ đây, tôi đã có thêm lý do để nói rằng tôi không muốn trở thành người lớn.

* * *

Bố mẹ Ngân đã ly hôn. Mẹ Ngân chuyển đi nơi khác, nhưng điều tôi không ngờ là Ngân cũng sẽ chuyển đi.

Hôm đó là một ngày âm u, mây xám giăng kín bầu trời.

Buổi trưa, tôi đi học về thì thấy Ngân đứng ngay trước nhà tôi, trên tay là một túi đồ. Ngân dường như đã đợi tôi một lúc lâu.

- Ê, sao mày đứng đây? Mày đợi lâu chưa?

- Cũng không lâu đâu.

Sao mà không lâu được? Nhìn mặt nó là tôi biết rồi, vừa tan học là đã chạy sang đây đứng đợi tôi. Hôm nay nó học có bốn tiết thôi, tôi cũng học bốn tiết nhưng phải ở lại dọn dẹp phòng. Hẳn Ngân có việc gì quan trọng lắm.

- Lên phòng tao chơi không?

- Không cần đâu. Tao sang đây nói với mày là tao sắp chuyển đi rồi. Có mấy món đồ tao không dùng nữa, mày có cần thì cứ dùng.

Ngân đưa túi đồ cho tôi. Tôi nhận lấy túi đồ, ngạc nhiên vô cùng.

- Ơ, sao mày lại chuyển đi?

- Bố bảo là nhà có nhiều kỷ niệm với mẹ tao quá. Mẹ chuyển đi rồi, bố tao không muốn ở trong ngôi nhà đấy nữa.

Thì ra là thế. Tôi nhớ cách đây mấy hôm, có mấy người rất lạ đến nhà Ngân, đi một vòng quanh nhà rồi vào trong xem từng phòng. Hóa ra họ là những người mua nhà.

- Tao về dọn đồ đây.

Rồi Ngân quay đi. Tôi nhìn theo Ngân, chỉ biết nói "ừ, mày về đi" thật khẽ. Tôi chẳng biết an ủi nó thế nào. Có quá nhiều thứ diễn ra trong cuộc sống của nó chỉ trong một thời gian ngắn. Tôi không bao giờ dám thử đặt tôi trong hoàn cảnh của nó.

Tuy đã cất nỗi buồn vào trong, nhưng tôi vẫn biết rằng nỗi buồn của nó chưa nguôi ngoai một phút nào.

Khi lên phòng, mở túi đồ ra, tôi thấy một cuốn sổ tay, kiểu sổ để viết nhật ký ấy. Rồi một chậu hoa giả để bàn học và một chiếc gương gập có hình hoa oải hương.

Và rồi tôi thấy hộp màu nước dạng nén.

Truyện ngắn Mực Tím: Mùa đia qua - Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

Tim tôi hẫng một nhịp. Nỗi buồn từ Ngân đã lan sang tôi, rồi lan khắp căn phòng.

Lấy hộp màu nước ra, tôi thấy một bộ cọ và tập giấy vẽ màu nước nằm bên dưới.

Tôi lấy hết đồ ra khỏi túi, nhẹ nhàng để lên bàn rồi ngồi xuống sàn, hai tay ôm lấy đầu gối, mắt nhìn ra cửa sổ.

Ngân thích bộ màu nước này lắm, vậy mà Ngân đem cho tôi.

Có gì đó nghèn nghẹn nơi cổ họng tôi. Tôi thấy nước mắt tôi rơi, nhẹ nhàng lăn dọc gò má xuống cằm và nhỏ xuống đầu gối.

Chúng tôi sẽ không còn có dịp cùng vẽ tranh nữa.

* * *

Ngân sẽ đi vào lúc sáng sớm, nên chúng tôi đã quyết định dành cả một buổi tối để đi chơi cho thỏa lòng.

Chúng tôi đã mua hai ly trà đào và đi bộ dọc bãi biển. Đi thật xa, rồi đi ngược lại, rồi tiếp tục đi xa. Chúng tôi vừa đi vừa trò chuyện, những chuyện bắt đầu bằng chữ "sau này".

- Sau này mà có nhà riêng, tao nhất định sẽ nuôi vài con mèo.

Ngân bảo vậy. Mấy chữ "sau này" nghe xa vời thật đấy, nhưng không hiểu sao tôi thích nói "sau này" kinh khủng. Ngân cũng thế. Có lẽ vì cụm từ ấy cho chúng tôi một động lực để phấn đấu, một tương lai để hướng đến, nên chúng tôi mới thích đến vậy.

"Sau này" là khi nào nhỉ? Chắc là khi tốt nghiệp đại học và đã có công việc ổn định nhỉ?

Thế rồi chợt Ngân bảo:

- Sau này, nhất định không được quên tao đấy.

Đang là thời điểm biển động nên gió biển thổi rất dữ, nhưng tôi vẫn chẳng thấy lạnh chút nào. Một câu nói đơn giản thôi, nhưng cũng đã đủ làm ấm một tối lạnh lùng và buồn hoang hoải.

- Tất nhiên. Ai mà quên được mày.

Và chúng tôi cùng phá lên cười.

Như một mùa đi qua để nhường chỗ cho mùa khác đến, nỗi buồn rồi cũng sẽ đi qua, nhường chỗ cho những ngày tươi đẹp.

Chúng tôi thầm hy vọng vào tương lai.

HUYỀN THƯƠNG
PHÚC GIANG
NAM KHA
Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Viết cho gen alpha: Má nói con trai của má sắp mười lăm tuổi rồi đó...

    Viết cho gen alpha: Má nói con trai của má sắp mười lăm tuổi rồi đó...

    Chợt nhớ hôm qua, khi Khoa về nhà với lấm chấm vụn giấy trang kim lấp lánh trên áo, má nói con trai của má sắp mười lăm tuổi rồi đó...

    Truyện ngắn Mực Tím Xuân: Chỉ mới bắt đầu

    Truyện ngắn Mực Tím Xuân: Chỉ mới bắt đầu

    Máy bay cất cánh, Alex mở sổ tay ra nhìn những dòng chữ mà cậu ghi chép. Giữa những trang kể về ký ức của mẹ, giờ có thêm những câu chuyện của chính cậu. Nếu ngày nào đó mẹ quay lại Việt Nam, mẹ sẽ không chỉ có một mình.

    Mùa xuân vươn mình thức dậy: Nằm nghe trời thở

    Mùa xuân vươn mình thức dậy: Nằm nghe trời thở

    Tôi bước đi xuống dưới chân đồi, khi đã ghi lại quá nhiều sự an yên của đất Mẹ mặc dù cuộn phim trống trơn. Vì lòng tôi đã thay chiếc máy ảnh chụp lại những khoảnh khắc đó. Khoảnh khắc khi mùa xuân vươn mình thức dậy.

    Chiếc "chìa khoá" mở lối hội nhập

    Chiếc "chìa khoá" mở lối hội nhập

    Tiếng Anh đã được định hướng trở thành ngôn ngữ thứ hai trong trường học. Nhiều bạn trẻ tích cực đầu tư trau dồi ngoại ngữ này, xem đây là “chìa khóa” để hội nhập thế giới.

    Tản văn Mực Tím Xuân: Món quà của năm mới

    Tản văn Mực Tím Xuân: Món quà của năm mới

    Nếu trái tim còn biết chờ nhau trong phút giao thừa, còn biết nôn nao khi nhớ về một mâm cơm sum họp, còn biết ấm lên khi nghĩ đến gia đình, thì ta vẫn còn một nơi để trở về, để hy vọng.

    Thanh xuân mình có... crush

    Thanh xuân mình có... crush

    Khi thích thầm (crush) một ai đó, có bạn nhận được “lời hồi đáp”, có bạn bị bơ đẹp… Nhưng không thể phủ nhận, crush là một phần ký ức, một phần thanh xuân trong sáng, tươi đẹp.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa xuân trở lại

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa xuân trở lại

    Ngoài cửa sổ, nắng đã vào sâu hơn trong lớp học. Và ở chỗ ngồi cuối dãy, lần đầu tiên sau nhiều ngày, khoảng trống được lấp đầy không chỉ bằng một thân người, mà bằng cả niềm tin vừa được giữ lại.

    Có một trái tim yêu tiếng Việt

    Có một trái tim yêu tiếng Việt

    Cuối tháng 8, chuyến bay từ Kuala Lumpur hạ cánh xuống Nội Bài đưa Lê Nguyễn Lưu An (17 tuổi) trở về Việt Nam. Đây là dịp cô bạn xuất hiện trên sân khấu đặc biệt, nơi An được vinh danh là Sứ giả tiếng Việt ở nước ngoài trẻ tuổi nhất năm 2025.

    Gen Z và hành trình bước ra thế giới

    Gen Z và hành trình bước ra thế giới

    Thời đại kết nối toàn cầu, nhiều bạn trẻ Việt Nam đã mạnh dạn, tự tin bước ra thế giới. Các bạn không chỉ nỗ lực học tập, quan sát, trải nghiệm những điều tích cực trong môi trường mới, mà còn giới thiệu, quảng bá những điều thú vị ở quê nhà với bạn bè quốc tế.

    Green gen - Thế hệ xanh

    Green gen - Thế hệ xanh

    Chuyên trang Green Gen - Thế hệ xanh sẽ giới thiệu và đồng hành cùng bạn vì mục tiêu chung: cách giới trẻ nhìn nhận những thách thức môi trường, “bật công tắc” thay đổi tư duy và hành động thiết thực để góp phần vào sự phát triển kỷ nguyên xanh của tương lai.